Sự hợp tác giữa Kỷ Lăng và Ôn Nhuận bắt đầu một cách khô khan và đầy căng thẳng, như hai khối băng cố gắng khớp lại với nhau. Kỷ Lăng cần sự chính xác y học của cô, còn Ôn Nhuận cần sự bảo vệ và tài nguyên điều tra của anh để giải mã bí ẩn về "Thuật Khóa Mạch."
Ngay ngày đầu tiên, Kỷ Lăng đưa Ôn Nhuận đến hiện trường án mạng, căn hộ cao cấp của nạn nhân.
"Chú ý," Kỷ Lăng ra lệnh, giọng anh mang theo sự cảnh giác thường thấy. "Đừng chạm vào bất cứ thứ gì ngoài khu vực chúng tôi đã đánh dấu."
Ôn Nhuận đeo khẩu trang, găng tay và áo bảo hộ, chậm rãi bước vào. Khác với Kỷ Lăng, người luôn giữ thái độ cương nghị, Ôn Nhuận tiếp cận hiện trường với sự tôn trọng tĩnh lặng. Cô không chỉ nhìn bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng kiến thức giải phẫu.
Cô tiến đến nơi thi thể được tìm thấy. Mặc dù thi thể đã được đưa đi, các vết máu và dấu vết vẫn còn. Ôn Nhuận quỳ xuống, quan sát góc độ máu bắn, và đặc biệt là chiều sâu của vết hằn trên sàn nhà, nơi đầu nạn nhân đã tiếp xúc.
"Kỷ đội," Ôn Nhuận lên tiếng, giọng cô vang lên nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch. "Hung thủ không giết người ngay lập tức tại vị trí này. Nạn nhân đã bị cố định ở một tư thế khác trước khi bị đưa đến đây."
Kỷ Lăng nhíu mày: "Lý do?"
"Nếu bị giết ở đây, máu bắn sẽ tạo thành hình rẻ quạt rộng hơn. Nhưng nhìn này," Ôn Nhuận chỉ vào vệt máu nhỏ, dẹt. "Hung thủ đã tiến hành thao tác giết người ở một nơi khác, sau đó đặt nạn nhân vào đây để 'trình bày'. Mục đích của hung thủ không phải là che giấu, mà là để minh họa."
Kỷ Lăng cúi xuống, quan sát kỹ theo hướng cô chỉ. Anh thừa nhận sự sắc bén của cô. Cách tiếp cận của cô không dựa trên trực giác cảnh sát, mà dựa trên sự phân tích vật lý và sinh học.
"Minh họa cho điều gì?" Kỷ Lăng hỏi.
"Minh họa cho quy tắc của hắn," Ôn Nhuận đáp. "Vết cắt của Thuật Khóa Mạch không chỉ để giết người, nó còn là sự biểu diễn quyền lực. Người thực hiện kỹ thuật này phải có tính cách cực kỳ nguyên tắc, và coi việc giết người như một thủ thuật y học cần sự hoàn hảo."
Kỷ Lăng cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy qua người. "Nguyên tắc, Phẫu thuật tử thần... Chúng ta đang đối mặt với một tên sát nhân có trình độ y học và tâm lý cực kỳ bất ổn."
Trong quá trình điều tra, sự khác biệt giữa hai người càng được bộc lộ rõ.
Kỷ Lăng là người của hành động và bạo lực có kiểm soát. Anh thích những bằng chứng vật chất, những lời khai trực tiếp, và sự đối đầu.
Ôn Nhuận là người của lý trí và phân tích tỉ mỉ. Cô dành hàng giờ trong phòng thí nghiệm, kiểm tra từng sợi tóc, từng mẫu da. Cô tin vào dữ liệu hơn bất kỳ trực giác nào.
Một tối, tại Sở Công an, Ôn Nhuận vẫn đang làm việc. Kỷ Lăng bước vào, trên tay cầm hai hộp cơm đã nguội.
"Ăn đi," anh ra lệnh, đặt một hộp trước mặt cô.
Ôn Nhuận ngước lên. "Tôi không cần. Tôi cần kết thúc việc kiểm tra mẫu mô này."
"Sự tập trung của cô sẽ giảm sút nếu cô không ăn," Kỷ Lăng nói, giọng anh cứng nhắc nhưng không có ý trách móc. "Tôi không cho phép người trong đội của tôi làm việc với hiệu suất dưới mức tối ưu."
Ôn Nhuận nhìn vào đôi mắt anh. Cô biết anh không quan tâm đến cô như một cá nhân, mà quan tâm đến cô như một công cụ có giá trị. Nhưng sự quan tâm mang tính logic này lại khiến cô cảm thấy ấm áp một cách kỳ lạ.
"Cảm ơn," cô nói nhỏ.
Trong lúc ăn, Kỷ Lăng đột ngột hỏi: "Tại sao cô lại từ chối hợp tác với cảnh sát suốt những năm qua, Bác sĩ Ôn?"
Ôn Nhuận đặt đũa xuống, ánh mắt cô trở nên xa xăm, ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. "Bởi vì cảnh sát đại diện cho quy tắc. Và tôi đã học được rằng, quy tắc đôi khi có thể giết chết sự thật."
Kỷ Lăng biết cô đang ám chỉ đến Vụ án Tông Tộc Ngụy mười năm trước – một vụ án hình sự lớn liên quan đến một gia tộc quyền lực sụp đổ, mà Ôn Nhuận là nhân chứng quan trọng. Kỷ Lăng đã xem hồ sơ cũ: Vụ án đó đã bị khép lại một cách vội vã, để lại nhiều nghi vấn.
"Nếu quy tắc là sai lầm," Kỷ Lăng nói, ánh mắt anh đầy sự nghiêm túc, "thì việc của chúng ta là sửa chữa nó, không phải là quay lưng. Tôi không giống những người khác. Tôi chỉ tin vào bằng chứng không thể chối cãi."
Ôn Nhuận nhìn anh. Sự thẳng thắn và nguyên tắc sắt đá này của anh là điều cô vừa nghi ngờ vừa bị hấp dẫn.
"Vụ án đó," Ôn Nhuận thì thầm, "người bị kết án không phải là hung thủ thực sự. Hung thủ đã sử dụng một loại kỹ thuật y học để làm giả hiện trường. Khi đó, không ai tin một cô gái trẻ nói rằng đó là phẫu thuật chứ không phải là sự tàn bạo ngẫu nhiên."
Kỷ Lăng gật đầu, khuôn mặt anh không hề thay đổi. Anh đã xác nhận được mục đích của Ôn Nhuận khi tham gia vụ án này: cô muốn chứng minh giá trị của sự chính xác y học trong điều tra hình sự, điều mà cô không làm được trong quá khứ.
"Lần này, tôi tin cô," Kỷ Lăng hứa hẹn. "Chúng ta sẽ tìm ra kẻ đã sử dụng kỹ thuật y học để phạm tội."
Ngày hôm sau, dựa vào phân tích của Ôn Nhuận về "Thuật Khóa Mạch", Kỷ Lăng đã khoanh vùng được danh sách các bác sĩ và cựu quân y có trình độ tương đương. Họ tìm thấy một cái tên nổi bật: Lâm Sâm, một cựu bác sĩ phẫu thuật tim mạch từng bị đuổi khỏi ngành vì lạm dụng chất cấm và có hồ sơ tâm lý bất ổn.
Lâm Sâm đã biến mất khỏi thành phố Lạc Dương ba năm trước.
"Hắn ta đang ở đâu?" Ôn Nhuận hỏi, cô cảm thấy tim đập nhanh hơn. Cô biết, họ đang đến rất gần sự thật.
"Hắn ta đã trở về Hải Châu, nơi hắn sinh ra," Kỷ Lăng đáp, anh đứng lên, lấy chiếc áo khoác. "Tôi đã tìm được nơi hắn ta đang lẩn trốn, một căn nhà hoang ở ngoại ô. Chuẩn bị đi, Bác sĩ Ôn. Cô sẽ đi cùng tôi."
"Tôi đi?" Ôn Nhuận ngạc nhiên. "Tại sao?"
"Bởi vì nếu hắn ta bị thương, cô là người duy nhất có khả năng đánh giá vết thương và lấy lời khai y học từ hắn ta một cách nhanh nhất," Kỷ Lăng giải thích, anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sắc như dao. "Hơn nữa, tôi cần cô để đối đầu với hắn. Chỉ một chuyên gia mới hiểu được suy nghĩ của một chuyên gia khác."
Giản Nguyệt hít một hơi sâu. Cô biết đây là bước đi liều lĩnh, nhưng cô không thể từ chối cơ hội đối diện với "kỹ thuật" tàn bạo đó.
"Được. Tôi sẽ đi."