MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Tối Tinh KhôiChương 3: Cuộc Truy Đuổi Trong Bóng Đêm

Bóng Tối Tinh Khôi

Chương 3: Cuộc Truy Đuổi Trong Bóng Đêm

1,242 từ · ~7 phút đọc

Đêm đó, Hải Châu bị bao phủ bởi một cơn mưa nặng hạt. Tiếng mưa đập vào kính xe cảnh sát ồn ào và lạnh lẽo. Kỷ Lăng lái xe, sự tập trung của anh gần như tuyệt đối, ánh mắt anh phản chiếu ánh đèn đường lướt qua. Ôn Nhuận ngồi cạnh, cơ thể cô căng thẳng nhưng không hề tỏ ra sợ hãi. Đây là lần đầu tiên cô tham gia vào một cuộc truy đuổi thực địa, một trải nghiệm hoàn toàn đối lập với sự vô trùng của phòng thí nghiệm.

"Căn nhà hoang ở vùng ngoại ô Hải Vân," Kỷ Lăng thông báo, giọng anh chắc chắn. "Hắn ta đã cắt đứt mọi liên lạc, nhưng tín hiệu điện thoại di động cuối cùng đã định vị được khu vực này. Tôi nghi ngờ hắn ta đang chuẩn bị cho nạn nhân tiếp theo."

"Nạn nhân tiếp theo sẽ có cùng vết thương hoàn hảo," Ôn Nhuận thì thầm, cô siết chặt tập hồ sơ. "Hắn ta đang lặp lại một nghi thức."

"Nghi thức?" Kỷ Lăng nhíu mày. Anh ghét những suy đoán tâm lý không có bằng chứng vật chất.

"Đúng vậy," Ôn Nhuận giải thích. "Kỹ thuật 'Thuật Khóa Mạch' của hắn ta không chỉ là để giết người. Nó là cách hắn ta tái khẳng định giá trị y học của mình. Hắn ta bị đuổi khỏi ngành, và bây giờ hắn dùng hành động tàn bạo để chứng minh rằng hắn vẫn là một bậc thầy về giải phẫu. Mỗi vết cắt là một lời tuyên bố."

Kỷ Lăng không nói gì, nhưng sự phân tích logic, lạnh lùng này của cô đã thuyết phục anh.

Khi họ đến nơi, đó là một khu nhà máy bỏ hoang, ẩm thấp và đổ nát. Kỷ Lăng dẫn đầu đội cảnh sát đặc nhiệm bao vây khu vực. Anh ra lệnh cho Ôn Nhuận ở lại xe, nhưng cô từ chối.

"Tôi cần phải ở gần, Kỷ đội," Ôn Nhuận cương quyết. "Nếu hắn ta bị bắt, tôi phải lập tức kiểm tra xem hắn có bị thương hay không, đó là cơ hội duy nhất để chúng ta lấy được bằng chứng sinh học hoặc lời thú tội y học."

Kỷ Lăng nhìn thẳng vào cô, dưới ánh đèn mờ ảo của khu nhà hoang. Sự kiên quyết của cô không phải là bốc đồng, mà là sự dũng cảm lý trí.

"Được," anh chấp nhận, giọng lạnh lùng. "Đi theo tôi, giữ khoảng cách ba mét. Không được có bất kỳ hành động đơn lẻ nào. Nếu có nguy hiểm, chạy ngay lập tức."

Họ tiến vào căn nhà hoang. Mùi ẩm mốc, sắt gỉ và một mùi hương ngọt lịm kỳ lạ phả vào mặt.

"Mùi gì vậy?" Trần Hạo, đội phó, cảnh giác hỏi.

"Ê-te và chất sát trùng," Ôn Nhuận lập tức nhận ra. "Mùi này rất mạnh. Hắn ta đang làm gì đó trong này!"

Kỷ Lăng không chần chừ, anh ra lệnh phá cửa.

Bên trong, căn phòng chất đầy rác rưởi, nhưng ở góc phòng, Lâm Sâm – nghi phạm của họ – đang ngồi đó, trên một chiếc bàn mổ tạm bợ cũ kỹ. Hắn ta đang cố gắng thực hiện một thao tác phẫu thuật trên một con vật thí nghiệm đã chết. Xung quanh hắn, dụng cụ phẫu thuật sắc bén nằm ngổn ngang.

Lâm Sâm ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn ta điên loạn, nhưng tay hắn vẫn giữ vững con dao mổ.

"Cảnh sát! Dừng tay ngay!" Kỷ Lăng hét lớn.

Lâm Sâm cười điên dại: "Các người không hiểu! Đây là nghệ thuật! Tôi đang chứng minh sự hoàn hảo của mình! Các người đã đuổi tôi khỏi phòng mổ, nhưng tôi vẫn là người giỏi nhất!"

Hắn ta đột ngột ném con dao mổ về phía Kỷ Lăng. Kỷ Lăng phản xạ cực nhanh, nghiêng người né tránh. Lưỡi dao găm vào bức tường phía sau, cách đầu anh vài phân.

Đội đặc nhiệm lập tức lao vào khống chế Lâm Sâm. Hắn ta chống cự dữ dội, điên cuồng gào thét.

"Không! Kỹ thuật của tôi là vô song! Các người không thể làm gì tôi!"

Trong lúc hỗn loạn, Lâm Sâm dùng tay đập mạnh vào chiếc bàn, làm đổ một lọ thủy tinh lớn chứa chất lỏng màu vàng. Chất lỏng đổ xuống sàn, bốc lên mùi ê-te nồng nặc.

"Cẩn thận!" Ôn Nhuận hét lên. "Đó là Chất gây mê liều cao! Chúng ta phải ra ngoài ngay!"

Chất gây mê nhanh chóng lan tỏa trong không khí ẩm ướt. Kỷ Lăng ngay lập tức nhận ra nguy hiểm. Anh ra lệnh sơ tán, nhưng Lâm Sâm vẫn chống cự.

Kỷ Lăng không còn thời gian. Anh lao tới, dùng một đòn võ thuật chuẩn xác đánh mạnh vào huyệt vị sau gáy Lâm Sâm, khiến hắn ta ngất đi ngay lập tức. Sau đó, anh vội vã nắm lấy cổ tay Ôn Nhuận, kéo cô chạy ra ngoài.

Họ thoát ra khỏi căn nhà hoang chỉ vài giây trước khi chất gây mê trở nên quá đậm đặc. Cả hai ngã khuỵu xuống đất, hít thở không khí trong lành.

Ôn Nhuận ho sặc sụa, hơi thở cô gấp gáp. Cô cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ bàn tay Kỷ Lăng vẫn đang nắm chặt cổ tay mình.

"Cô không sao chứ?" Kỷ Lăng hỏi, giọng anh đã bình thường lại, nhưng ánh mắt anh vẫn quét qua cô, kiểm tra sự an toàn.

"Tôi không sao... Cảm ơn," Ôn Nhuận đáp. Cô cố gắng rút tay ra, nhưng Kỷ Lăng vẫn nắm giữ.

"Anh ta đã bị thương chưa?" Kỷ Lăng hỏi, lúc này mới buông tay cô ra. Anh đang hỏi về Lâm Sâm.

Ôn Nhuận lập tức lấy lại sự chuyên nghiệp. Cô tiến lại gần Lâm Sâm đang nằm bất tỉnh, nhanh chóng kiểm tra mạch.

"Không bị thương nặng. Chỉ là choáng váng," cô báo cáo. "Kỹ thuật của anh rất chính xác, Kỷ đội. Không gây chấn thương vĩnh viễn."

Kỷ Lăng nhìn cô, môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. "Tôi là người của hiệu quả, Bác sĩ Ôn. Tôi biết cách sử dụng lực tối ưu."

Vụ bắt giữ đã thành công, nhưng trong quá trình thẩm vấn sau đó, Lâm Sâm liên tục nói lảm nhảm về việc "tái khẳng định kỹ thuật", về "sự phản bội của y học", nhưng không chịu nhận tội giết người.

"Đây là một rào cản tâm lý," Ôn Nhuận phân tích. "Hắn ta sống trong ảo tưởng rằng hắn chỉ đang thực hành nghệ thuật. Chúng ta cần phải phá vỡ bức tường này bằng bằng chứng y học không thể chối cãi."

Kỷ Lăng nhìn cô. Anh hiểu rằng, để phá vỡ ảo tưởng của một kẻ tâm thần có trình độ cao, họ cần một phương pháp táo bạo.

"Bác sĩ Ôn," Kỷ Lăng nói, ánh mắt anh đầy sự thách thức. "Tôi cần cô vào phòng thẩm vấn. Cô sẽ là người duy nhất khiến hắn ta phải thừa nhận kỹ thuật mổ xẻ của mình."

Ôn Nhuận biết đây là một nhiệm vụ nguy hiểm. Đối mặt trực tiếp với một sát nhân điên loạn là điều mà bất kỳ chuyên gia pháp y nào cũng muốn tránh. Nhưng lời nói của Kỷ Lăng đã khơi dậy sự kiêu hãnh nghề nghiệp của cô.

"Được," cô chấp nhận. "Tôi sẽ nói chuyện với hắn, với tư cách là một đồng nghiệp trong giới giải phẫu."