Phòng thẩm vấn số 3 lạnh lẽo và im ắng. Lâm Sâm ngồi đó, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ điên cuồng, cố chấp. Kỷ Lăng và Trần Hạo quan sát qua lớp kính một chiều, lòng đầy nghi hoặc. Họ không chắc liệu phương pháp của Ôn Nhuận có hiệu quả hay không.
Ôn Nhuận bước vào. Cô không mặc cảnh phục hay áo bảo hộ. Cô mặc chiếc áo blouse trắng thường ngày, ngồi đối diện Lâm Sâm, tựa như đang chuẩn bị khám bệnh cho hắn. Ánh mắt cô điềm tĩnh, không hề tỏ ra sợ hãi hay ghê tởm.
"Chào Lâm bác sĩ," Ôn Nhuận bắt đầu, giọng cô nhẹ nhàng, gần như tôn trọng. "Tôi là Ôn Nhuận, chuyên gia giải phẫu thần kinh. Tôi đến đây để thảo luận về kỹ thuật của anh."
Lâm Sâm nhếch mép, cười khẩy. "Kỹ thuật? Các người đã đuổi tôi khỏi giới y học vì 'tội lỗi' của tôi, và giờ các người muốn thảo luận về kỹ thuật? Các người không đủ tư cách!"
"Không ai phủ nhận trình độ của anh, Lâm Sâm," Ôn Nhuận tiếp tục, cô hoàn toàn phớt lờ thái độ hung hăng của hắn. "Vết cắt của anh... rất chính xác. Kỹ thuật Khóa Mạch hiếm khi được thực hiện hoàn hảo đến thế, ngay cả trong phòng mổ. Tôi muốn biết, anh đã đạt được cảm giác hoàn hảo đó như thế nào?"
Cô dùng ngôn ngữ chuyên môn, khiến Lâm Sâm lập tức bị cuốn vào. Ánh mắt điên loạn của hắn ta bắt đầu lóe lên sự kiêu hãnh.
"Hoàn hảo... Đúng, nó phải là hoàn hảo!" Lâm Sâm đột ngột cúi người về phía trước, giọng nói chuyển từ điên cuồng sang say mê. "Họ nói tôi là thất bại, nhưng nhìn xem! Tôi đã chứng minh được giá trị của lưỡi dao! Anh ta, người luật sư đó, đã phản bội niềm tin của tôi. Hắn ta không xứng đáng được sống nếu không thể hiểu được sự chính xác! Tôi đã cho hắn ta một cái chết tinh khiết!"
"Sự tinh khiết nằm ở góc độ của lưỡi dao," Ôn Nhuận tiếp lời, cô đã tìm được điểm yếu của hắn. "Anh đã dùng một góc 45 độ, một góc khó khăn nhất để thực hiện Thuật Khóa Mạch. Điều này chứng tỏ sự tự tin cực độ, nhưng cũng cho thấy sự cố chấp muốn phô trương kỹ năng. Kỹ thuật này đã được phát triển từ đâu, Lâm bác sĩ?"
Mạch truyện đi vào chi tiết chuyên môn, khiến Lâm Sâm quên mất mình đang bị thẩm vấn. Hắn ta say sưa mô tả về một giáo sư cũ, người đã dạy hắn kỹ thuật phẫu thuật trong điều kiện chiến tranh giả định, và ám ảnh về sự hoàn hảo.
Kỷ Lăng, qua lớp kính, thấy rõ mồ hôi đang chảy trên trán Lâm Sâm. Hắn ta đang bị Ôn Nhuận dẫn dắt.
"Và nạn nhân thứ hai?" Ôn Nhuận đột ngột chuyển hướng. "Anh định dùng kỹ thuật đó để thanh trừng những kẻ nào nữa?"
Lâm Sâm giật mình, sự say mê tan biến. Hắn ta lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác, cười phá lên: "Nạn nhân thứ hai? Tôi không biết cô đang nói gì!"
"Anh ta sẽ không nhận tội, Kỷ đội," Ôn Nhuận nói qua tai nghe, giọng cô bình tĩnh trở lại. "Nhưng hắn đã đưa ra đủ chi tiết về kỹ thuật phẫu thuật của mình, trùng khớp với vết thương của nạn nhân. Hắn ta đã tự vẽ chân dung hung thủ qua sự kiêu hãnh của mình."
Vụ án Lâm Sâm khép lại. Dựa trên lời khai gián tiếp của hắn ta về kỹ thuật và các bằng chứng vật lý khác được củng cố, Kỷ Lăng đã hoàn thành hồ sơ và đưa hắn ra ánh sáng công lý.
Sau khi vụ án kết thúc, Ôn Nhuận định trở về phòng thí nghiệm, nhưng Kỷ Lăng đã chặn cô lại ở hành lang.
"Cảm ơn cô, Bác sĩ Ôn," Kỷ Lăng nói, giọng anh có sự tôn trọng rõ ràng. "Cô đã giúp chúng tôi giải quyết một vụ án mà chúng tôi không thể giải quyết được bằng phương pháp thông thường."
"Tôi chỉ làm công việc của mình," Ôn Nhuận đáp. Cô cố gắng giữ khoảng cách. "Bằng chứng y học không nói dối. Tôi chỉ dịch nó ra mà thôi."
"Không chỉ vậy," Kỷ Lăng lắc đầu. "Cô đã đối diện với sự điên cuồng của hắn ta một cách bình tĩnh. Ít người làm được điều đó."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt nghiêm nghị. "Giờ là lúc nói về quá khứ của cô."
Ôn Nhuận lập tức cứng đờ. "Tôi không nghĩ chúng ta có gì để thảo luận thêm, Kỷ đội."
"Vụ án Tông Tộc Ngụy," Kỷ Lăng tiếp tục, phớt lờ sự phản kháng của cô. "Tôi đã xem lại hồ sơ. Cô là nhân chứng duy nhất khẳng định vết thương của nạn nhân là do 'phẫu thuật lỗi', không phải là tự tử. Nhưng lời khai của cô đã bị bác bỏ và vụ án bị đóng lại."
"Khi đó, tôi chỉ là một sinh viên y khoa," Ôn Nhuận nói, giọng cô cay đắng. "Không ai tin tôi."
"Nhưng cô đúng," Kỷ Lăng khẳng định. "Tôi đã tìm thấy những bằng chứng mới được niêm phong trong hồ sơ cũ. Vết thương đó chính xác là một kỹ thuật phẫu thuật bị thao túng. Hung thủ thực sự của vụ án Tông Tộc Ngụy vẫn còn ngoài vòng pháp luật."
Ôn Nhuận nhìn Kỷ Lăng. Đôi mắt sắc bén của anh chứa đựng sự thấu hiểu và một lời hứa im lặng. Anh không chỉ là người điều tra hiện tại, mà còn là người muốn sửa chữa bất công trong quá khứ của cô.
"Tôi sẽ điều tra lại vụ án đó," Kỷ Lăng tuyên bố. "Nhưng tôi cần cô. Cô là người duy nhất hiểu được mật mã y học ẩn sau vụ án. Hợp tác lần nữa chứ, Bác sĩ Ôn? Lần này không phải vì công lý chung, mà là vì sự tinh khiết của quá khứ cô."
Ôn Nhuận cảm thấy trái tim mình rung lên một cách mạnh mẽ. Mười năm, mười năm cô mang theo gánh nặng của sự thật không được thừa nhận. Và giờ, người đàn ông lạnh lùng này lại sẵn sàng mở lại cánh cửa địa ngục đó vì cô.
"Điều kiện của tôi," Ôn Nhuận nói, lấy lại sự điềm tĩnh. "Tôi muốn toàn quyền tiếp cận hồ sơ y học của vụ án, và tôi sẽ không bị ép buộc phải cung cấp bất cứ lời khai nào mà tôi không chắc chắn."
"Thỏa thuận," Kỷ Lăng đáp, anh chìa tay ra.
Lần này, Ôn Nhuận không ngần ngại. Cô đặt bàn tay mềm mại, lạnh lẽo của mình vào bàn tay mạnh mẽ, ấm áp của anh. Đó không chỉ là một thỏa thuận công việc, mà là một liên minh cá nhân được thiết lập giữa bóng tối và sự thật.