Kỷ Lăng giữ lời hứa. Sáng hôm sau, Ôn Nhuận được đưa đến một kho lưu trữ hồ sơ cũ kỹ, nơi ánh sáng lờ mờ và mùi giấy cũ bao trùm. Hồ sơ vụ án Tông Tộc Ngụy đã được niêm phong suốt mười năm, và Kỷ Lăng là người đầu tiên sau nhiều năm được cấp quyền mở nó.
Họ ngồi trong một căn phòng nhỏ, tập hồ sơ dày cộm nằm giữa hai người. Đó là một gánh nặng của quá khứ, giờ được phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.
"Tên nạn nhân là Ngụy Trạch, con trai độc nhất của gia tộc Ngụy," Kỷ Lăng bắt đầu, lật giở những trang giấy đã ố vàng. "Năm đó, gia tộc Ngụy bị nghi ngờ liên quan đến buôn bán chất cấm và tham nhũng. Cái chết của Ngụy Trạch được kết luận là tự tử bằng dao găm."
Ôn Nhuận không nói gì, ánh mắt cô dán chặt vào bức ảnh hiện trường cũ kỹ. Cô nhớ rõ hình ảnh này, nó đã ám ảnh cô từ khi cô còn là một sinh viên y khoa đầy nhiệt huyết, người duy nhất nhìn ra sự khác biệt.
"Vết thương," Ôn Nhuận chỉ vào bức ảnh, ngón tay cô nhẹ nhàng lướt trên hình ảnh vết cắt. "Vết cắt này quá gọn gàng và sâu, không có bất kỳ sự chần chừ hay dao động nào. Ngay cả một người muốn tự tử cũng phải có sự co cơ và phản xạ tự nhiên. Nhưng điều quan trọng nhất là, góc độ lưỡi dao đi vào cơ thể."
Kỷ Lăng chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một chi tiết nào.
"Hãy nhìn vào bản báo cáo khám nghiệm tử thi ban đầu," Ôn Nhuận tiếp tục. "Họ khẳng định vết thương được gây ra bởi một cú đâm thẳng. Nhưng theo tôi, vết thương đi vào là một đường xoắn nhẹ theo chiều kim đồng hồ, điều này rất khó xảy ra nếu nạn nhân tự đâm mình trong trạng thái hoảng loạn hoặc quyết liệt. Nó chỉ xảy ra khi người thực hiện có kỹ năng chuyên môn, biết cách thao túng lưỡi dao để tối đa hóa sự tổn thương mà không để lại sự nghi ngờ về kỹ thuật."
"Thao túng lưỡi dao," Kỷ Lăng nhắc lại. "Giống như Lâm Sâm đã dùng Thuật Khóa Mạch để che đậy mục đích thực sự."
"Không phải Thuật Khóa Mạch," Ôn Nhuận lắc đầu. "Kỹ thuật này tinh vi hơn nhiều. Nó là một sự chính xác âm thầm, được thiết kế để trông giống như một hành động tự phát. Hung thủ phải là người Ngụy Trạch tin tưởng tuyệt đối, hoặc là người có thể tiếp cận nạn nhân một cách dễ dàng và bất ngờ."
Việc điều tra lại vụ án mười năm trước đầy rẫy khó khăn. Nhân chứng đã biến mất, bằng chứng vật chất đã bị hủy hoại hoặc niêm phong quá lâu. Kỷ Lăng và Ôn Nhuận phải làm việc dựa trên những chi tiết nhỏ nhất.
Trong quá trình này, Kỷ Lăng nhận ra sự khác biệt lớn giữa Ôn Nhuận của hiện tại và cô gái bị ám ảnh trong hồ sơ. Ôn Nhuận bây giờ điềm tĩnh hơn, nhưng sự kiên định của cô vẫn mãnh liệt.
Một buổi tối, khi họ đang cùng nhau xem lại nhật ký của Ngụy Trạch, Ôn Nhuận đột nhiên run rẩy. Cô phát hiện ra một chi tiết trong nhật ký mà không ai chú ý: Ngụy Trạch thường nhắc đến một người bạn cũ, người đang theo học ngành y và thường xuyên ghé thăm anh ta.
"Người này... hắn ta đã đến thăm Ngụy Trạch vài ngày trước khi vụ án xảy ra," Ôn Nhuận chỉ vào cái tên.
"Hồ sơ đã kiểm tra người này rồi," Kỷ Lăng nói. "Hắn ta có bằng chứng ngoại phạm chắc chắn, đang tham gia một hội thảo y khoa ở tỉnh khác vào thời điểm xảy ra án mạng."
"Bằng chứng ngoại phạm có thể là giả," Ôn Nhuận lập luận. "Nhưng quan trọng hơn, người này là một sinh viên y khoa có kỹ năng giải phẫu cao nhất trong lớp, tôi biết người này."
Kỷ Lăng nhìn cô, ánh mắt anh dò xét: "Cô biết hắn ta?"
"Hắn ta là Đỗ Sâm, bạn cùng lớp của tôi," Ôn Nhuận thừa nhận, giọng cô khẽ run rẩy. "Và hắn ta... là người đã thuyết phục tôi không nên nói về giả thuyết 'phẫu thuật lỗi' đó. Hắn nói tôi đã bị ám ảnh quá mức."
Kỷ Lăng cảm nhận được sự lạnh lẽo trong không khí. "Hắn ta đã cố gắng thao túng cô."
"Không chỉ vậy," Ôn Nhuận nhắm mắt lại. "Tôi nhớ, hắn ta có một vết sẹo nhỏ trên cổ tay trái, do tai nạn trong phòng thí nghiệm giải phẫu. Nếu hắn ta là hung thủ, vết sẹo đó có thể là manh mối duy nhất mà hắn không thể xóa."
Kỷ Lăng ngay lập tức liên hệ với đội của mình để điều tra lại bằng chứng ngoại phạm của Đỗ Sâm. Sự nghi ngờ đã được đặt lên đỉnh điểm.
Sự gần gũi trong quá trình điều tra khiến bức tường băng giữa hai người dần tan chảy. Kỷ Lăng, người vốn chỉ tin vào quy tắc và khoảng cách, bắt đầu có những hành động chăm sóc tinh tế, không vụ lợi.
Một lần, Ôn Nhuận mệt mỏi gục xuống bàn sau nhiều giờ phân tích. Cô không ngủ đủ giấc từ khi vụ án được mở lại. Kỷ Lăng lặng lẽ lấy áo khoác của mình đắp lên người cô, sau đó đi pha cho cô một tách trà ấm.
Khi Ôn Nhuận tỉnh dậy, cô nhìn thấy Kỷ Lăng đang ngồi đối diện, tập trung xem xét bản đồ mối quan hệ của gia tộc Ngụy. Dưới ánh đèn, anh toát ra một vẻ cô độc, nhưng kiên định.
"Cảm ơn," cô nói nhỏ.
"Nghỉ ngơi đi, Bác sĩ Ôn," Kỷ Lăng đáp, không ngẩng đầu. "Cô đã làm việc quá sức. Tôi cần sự chính xác của cô, không phải sự kiệt sức."
"Tại sao anh lại giúp tôi đến vậy, Kỷ đội?" Ôn Nhuận hỏi, cô cảm thấy cần phải phá vỡ sự im lặng và khoảng cách lý trí giữa họ. "Anh không sợ bị liên lụy sao? Vụ án này liên quan đến những thế lực rất lớn."
Kỷ Lăng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén của anh xuyên thẳng vào cô. "Tôi tin vào sự thật hơn bất kỳ thế lực nào. Và tôi tin vào sự chính xác của cô. Hơn nữa..."
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói hạ xuống, trở nên dịu dàng hơn một chút. "Tôi không cho phép bất kỳ sự bất công nào làm lu mờ đi tinh khiết trong quá khứ của một người. Đặc biệt là người đang giúp tôi tìm lại công lý."
Lời nói này không chỉ là sự khẳng định chuyên nghiệp, mà là sự ủng hộ và bảo vệ cá nhân. Ôn Nhuận cảm thấy trái tim mình rung lên một nhịp. Sự lạnh lùng của anh không phải là vô cảm, mà là lớp vỏ bảo vệ cho một tinh thần công lý sắt đá.
Cô biết, dưới cái vỏ bọc "Sát thủ không cảm xúc" của anh, có một nơi vô cùng ấm áp, và cô đang dần được phép bước vào đó.