MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Tối Tinh KhôiChương 6: Bức Tường Mười Năm

Bóng Tối Tinh Khôi

Chương 6: Bức Tường Mười Năm

1,193 từ · ~6 phút đọc

Dựa trên thông tin của Ôn Nhuận, Kỷ Lăng ngay lập tức mở cuộc điều tra bí mật về Đỗ Sâm. Hiện tại, Đỗ Sâm là một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ thành đạt, có phòng khám riêng ở khu vực giàu có của Hải Châu, sống một cuộc sống hoàn hảo, không tì vết.

Kỷ Lăng nhận thấy, việc tiếp cận Đỗ Sâm sau mười năm là vô cùng khó khăn. Hắn ta là một chuyên gia về ngụy trang và bảo mật.

"Bằng chứng ngoại phạm của hắn ta năm đó quá hoàn hảo," Kỷ Lăng nói với Ôn Nhuận, khi họ xem xét lịch trình hội thảo của Đỗ Sâm. "Hắn ta đã dự đủ các buổi họp, có ảnh chụp chung với nhiều đồng nghiệp. Nếu hắn ta có mặt ở Hải Châu để giết Ngụy Trạch, hắn phải di chuyển bằng một phương tiện cực kỳ nhanh và kín đáo."

"Và phải có người giúp đỡ," Ôn Nhuận bổ sung, cô chỉ vào danh sách những người tham dự hội thảo. "Anh ta đã thuyết phục tôi rằng vụ án là tự tử, có lẽ anh ta cũng làm điều tương tự với những người khác, để họ làm chứng mà không hề hay biết."

Kỷ Lăng quyết định đối đầu trực tiếp với Đỗ Sâm, không phải để bắt giữ, mà để gây áp lực tâm lý và kiểm tra phản ứng của hắn ta.

Kỷ Lăng đến phòng khám thẩm mỹ sang trọng của Đỗ Sâm. Không gian nơi đây sạch sẽ, thơm tho, hoàn toàn đối lập với phòng thí nghiệm lạnh lẽo và mùi máu tanh mà họ đang điều tra.

Đỗ Sâm, với vẻ ngoài lịch lãm, phong thái nhẹ nhàng, mỉm cười chào đón Kỷ Lăng.

"Thật vinh hạnh, Đội trưởng Kỷ. Tôi nghe nói về anh đã lâu," Đỗ Sâm nói, giọng điệu thân thiện đến mức giả tạo. "Không biết cảnh sát tìm đến phòng khám của tôi có việc gì?"

"Tôi đến vì một người bạn cũ của anh," Kỷ Lăng đáp, ánh mắt anh không hề dao động. "Ngụy Trạch."

Vẻ mặt Đỗ Sâm lập tức cứng lại, nhưng chỉ trong chớp mắt. Hắn ta nhanh chóng lấy lại nụ cười.

"Ngụy Trạch? Thật đáng tiếc. Chuyện đó đã là quá khứ đau buồn. Cậu ấy đã chọn cách giải thoát cho mình. Tôi nhớ tôi đã cung cấp mọi lời khai cần thiết mười năm trước."

"Tôi biết anh đã cung cấp lời khai," Kỷ Lăng tiến lại gần hơn, giọng nói mang theo sự đe dọa vô hình. "Nhưng chúng tôi đã mở lại hồ sơ. Chúng tôi đang điều tra lại giả thuyết giết người giả dạng tự tử."

Đỗ Sâm nhíu mày, tỏ vẻ ngạc nhiên và bất bình. "Giết người? Điều đó thật phi lý. Cậu ấy tự kết liễu đời mình. Chúng tôi là bạn thân, tôi hiểu áp lực cậu ấy phải chịu đựng. Hơn nữa, tôi có bằng chứng ngoại phạm. Tôi đang tham gia một hội thảo quan trọng ở tỉnh khác vào thời điểm đó."

"Tôi đã kiểm tra bằng chứng ngoại phạm của anh," Kỷ Lăng đáp. "Nó hoàn hảo một cách quá đáng nghi ngờ. Anh là một chuyên gia giải phẫu, anh hiểu rõ cấu trúc cơ thể hơn bất kỳ ai. Vết thương của Ngụy Trạch... nó mang chữ ký kỹ thuật mà chỉ một người được đào tạo chuyên sâu như anh mới có thể thực hiện."

Kỷ Lăng nhìn thẳng vào cổ tay Đỗ Sâm. "Anh còn giữ vết sẹo cũ không, Đỗ bác sĩ? Vết sẹo do tai nạn trong phòng thí nghiệm?"

Đỗ Sâm lập tức thu tay lại, bàn tay hắn ta nắm chặt thành nắm đấm. Hắn ta không còn cười nữa, ánh mắt lộ ra vẻ thù địch lạnh lẽo.

"Anh không có quyền chất vấn tôi về vết sẹo cá nhân, Đội trưởng Kỷ," Đỗ Sâm nói, giọng hắn trở nên sắc lạnh. "Nếu anh muốn tìm kiếm một kẻ giết người, hãy tìm ở những nơi bẩn thỉu. Phòng khám của tôi không phải là nơi để anh chơi trò chơi tâm lý."

"Chúng tôi sẽ tìm ra bằng chứng, Đỗ Sâm," Kỷ Lăng tuyên bố, không hề nao núng. "Và lúc đó, sự nghiệp hoàn hảo của anh sẽ sụp đổ."

Kỷ Lăng rời đi, để lại Đỗ Sâm trong cơn thịnh nộ kìm nén. Anh biết, mục đích đã đạt được. Hắn ta đã bị kích động.

Quay trở lại Sở Công an, Kỷ Lăng và Ôn Nhuận họp lại.

"Hắn ta bị kích động," Kỷ Lăng nhận xét. "Nhưng hắn ta cũng rất kiên cố. Chúng ta cần tìm ra chiếc cầu nối giữa hội thảo và Hải Châu."

"Đỗ Sâm sử dụng chuyên môn y học để che giấu tội ác," Ôn Nhuận suy luận. "Vậy hắn ta có lẽ cũng sử dụng chuyên môn của mình để tạo ra bằng chứng ngoại phạm. Anh ta cần một phương tiện vận chuyển nhanh và không bị kiểm tra."

Ôn Nhuận nhớ lại một chi tiết từ nhật ký cũ. "Ngụy Trạch có một mối quan hệ kinh doanh mờ ám với một công ty vận tải hàng không. Công ty này thường xuyên vận chuyển các mẫu vật y học và thiết bị nhạy cảm giữa các thành phố."

"Vận tải hàng không..." Kỷ Lăng lập tức nắm bắt được điểm mấu chốt. "Nếu Đỗ Sâm sử dụng máy bay nhỏ hoặc trực thăng vận tải tư nhân dưới danh nghĩa vận chuyển hàng y tế, hắn ta có thể di chuyển giữa hai thành phố trong vài giờ mà không để lại dấu vết trên đường bộ."

Họ bắt đầu kiểm tra hồ sơ vận chuyển hàng hóa y tế mười năm trước. Đó là một công việc khổng lồ, nhưng sự kiên trì của Kỷ Lăng và sự chính xác của Ôn Nhuận đã mang lại kết quả.

Họ tìm thấy một chuyến bay vận chuyển khẩn cấp một 'thiết bị y tế phức tạp' giữa hai thành phố vào đúng đêm xảy ra án mạng. Người chịu trách nhiệm vận chuyển: Trương Lỗi, một cựu học trò của Đỗ Sâm, hiện đang làm kỹ sư tại công ty vận tải.

"Trương Lỗi," Kỷ Lăng gõ ngón tay lên cái tên. "Hắn ta chính là kẻ tòng phạm mà Đỗ Sâm cần để tạo ra bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo. Giờ là lúc chúng ta phải đối diện với kẻ yếu nhất trong chuỗi."

Ôn Nhuận nhìn Kỷ Lăng, ánh mắt cô đầy ngưỡng mộ. Sự kiên trì và khả năng kết nối những chi tiết vụn vặt của anh thật đáng kinh ngạc.

"Chúng ta sẽ làm gì với Trương Lỗi?" Ôn Nhuận hỏi.

"Trương Lỗi là một mắt xích yếu," Kỷ Lăng nói, ánh mắt anh lóe lên vẻ lạnh lùng tính toán. "Hắn ta sẽ không chịu được áp lực lâu. Tôi sẽ cho hắn ta một cuộc hẹn bất ngờ, và cô, Bác sĩ Ôn, sẽ đi cùng tôi. Tôi cần cô quan sát biểu hiện vi mô của hắn ta – sự thay đổi nhịp thở, độ co giãn của đồng tử... những điều mà máy móc không thể ghi lại."