MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Tối Tinh KhôiChương 7: Nhiệt Độ Phá Vỡ

Bóng Tối Tinh Khôi

Chương 7: Nhiệt Độ Phá Vỡ

1,089 từ · ~6 phút đọc

Kỷ Lăng sắp xếp cuộc gặp với Trương Lỗi một cách kín đáo. Thay vì triệu tập hắn đến Sở Công an, Kỷ Lăng hẹn Trương Lỗi tại một nhà hàng yên tĩnh ở bến cảng Hải Châu, nơi sự ồn ào của sóng biển có thể nuốt chửng những lời nói dối.

Ôn Nhuận được bố trí ngồi ở một góc khuất, trong tầm nhìn của Trương Lỗi. Cô mặc một bộ đồ công sở giản dị, không hề nổi bật, nhưng ánh mắt cô lại sắc bén, tập trung hoàn toàn vào đối tượng. Cô được Kỷ Lăng giao nhiệm vụ: quan sát mọi dấu hiệu căng thẳng trên cơ thể Trương Lỗi.

Trương Lỗi xuất hiện, một người đàn ông trung niên bình thường, khuôn mặt mệt mỏi và lo lắng. Hắn không biết mình sắp đối diện với điều gì.

Kỷ Lăng ngồi đối diện hắn, sự hiện diện của anh đã đủ để tạo ra một áp lực vô hình.

"Trương Lỗi," Kỷ Lăng bắt đầu, giọng anh trầm và điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sức mạnh đe dọa. "Chúng tôi đang điều tra lại vụ án Ngụy Trạch mười năm trước. Anh biết Ngụy Trạch, và anh biết Đỗ Sâm."

Trương Lỗi lắp bắp: "Tôi... tôi biết. Chúng tôi là bạn học. Nhưng tôi không liên quan gì đến vụ tự tử đó. Tôi đã ở tỉnh khác vào đêm đó."

"Chuyến bay vận chuyển vật tư y tế khẩn cấp," Kỷ Lăng đột ngột cắt lời, ném thẳng một tập tài liệu lên bàn. "Chuyến bay đó đã rời khỏi hội thảo y khoa lúc nửa đêm, hạ cánh trái phép tại một sân bay tư nhân gần Hải Châu, rồi bay trở lại vào rạng sáng. Người chịu trách nhiệm vận chuyển: Trương Lỗi."

Mặt Trương Lỗi lập tức biến sắc, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.

Từ góc khuất, Ôn Nhuận quan sát. Cô ghi chú: Đồng tử co lại, nhịp thở gấp gáp, mồ hôi lạnh ở cổ tay.

"Anh đã vận chuyển gì, Trương Lỗi?" Kỷ Lăng gằn giọng. "Một thiết bị y tế hay là Đỗ Sâm?"

Trương Lỗi hoảng loạn, hắn ta nhìn xung quanh như muốn tìm kiếm lối thoát. "Tôi... tôi chỉ làm theo lệnh! Đỗ Sâm nói đó là hàng đặc biệt, một mẫu vật cần được giao khẩn cấp cho phòng thí nghiệm ở Hải Châu, rồi quay lại ngay. Tôi không biết gì khác!"

Kỷ Lăng không cho hắn ta thời gian suy nghĩ. Anh tiến tới, ghé sát tai hắn ta. "Anh đã vận chuyển một kẻ giết người, Trương Lỗi. Và sau đó, anh trở thành kẻ đồng lõa. Mười năm sống trong sợ hãi, anh có thấy xứng đáng không?"

Lúc này, Kỷ Lăng đột ngột chỉ tay về phía Ôn Nhuận.

"Anh nhìn cô ấy đi," Kỷ Lăng ra lệnh.

Trương Lỗi hoảng hốt nhìn về phía Ôn Nhuận. Hắn nhận ra cô – cô gái lạnh lùng, luôn điềm tĩnh. Hắn ta đã từng thấy cô ở hội thảo y khoa năm đó, người duy nhất có vẻ nghi ngờ.

Ôn Nhuận không nói gì, nhưng ánh mắt cô là một sự kết án im lặng, một sự lạnh lùng dựa trên sự thật khoa học không khoan nhượng. Cô nhìn hắn ta bằng ánh mắt của một bác sĩ đang phân tích một khối u ác tính.

Trương Lỗi sụp đổ. Hắn ta không thể chịu đựng được sự kết hợp giữa áp lực quyền lực của Kỷ Lăng và sự kết án lạnh lùng của Ôn Nhuận.

"Không phải tôi! Tôi không đâm Ngụy Trạch! Tôi chỉ lái máy bay! Đỗ Sâm đã hứa với tôi rằng Ngụy Trạch tự tử! Hắn ta hứa sẽ giúp tôi thăng tiến!" Trương Lỗi gào lên, nước mắt hòa lẫn mồ hôi.

Với lời khai của Trương Lỗi, Kỷ Lăng đã có bằng chứng rõ ràng về sự giả mạo bằng chứng ngoại phạm của Đỗ Sâm. Vụ án Tông Tộc Ngụy đã gần như được mở lại hoàn toàn.

Trên đường trở về, Ôn Nhuận vẫn còn chìm đắm trong cảm giác căng thẳng. Cô đã phải chứng kiến sự sụp đổ của một con người.

"Cô không sao chứ?" Kỷ Lăng hỏi, giọng anh dịu đi thấy rõ.

"Tôi ổn. Chỉ là... mười năm. Một lời nói dối đã khiến một vụ án bị bóp méo suốt mười năm," Ôn Nhuận thở dài. "Anh ta quá yếu đuối để chịu đựng sự thật."

"Hắn ta yếu đuối vì hắn ta không có trục tâm," Kỷ Lăng nhận xét. "Hắn ta chỉ dựa vào lợi ích. Cô thì khác. Cô dựa vào khoa học và sự thật."

Ôn Nhuận nhìn Kỷ Lăng. Trong mắt cô, anh không chỉ là một sĩ quan cảnh sát tài giỏi, mà còn là người hiểu được giá trị cốt lõi trong con người cô.

"Kỷ đội," Ôn Nhuận đột ngột hỏi, "Anh luôn giữ khoảng cách với mọi người. Anh có bao giờ cảm thấy cô đơn không?"

Câu hỏi của cô khiến Kỷ Lăng khựng lại. Đây là một câu hỏi mang tính cá nhân hiếm hoi mà anh phải đối diện.

"Cô đơn là một trạng thái cần thiết đối với người phải đưa ra những quyết định tuyệt đối," Kỷ Lăng đáp, anh vẫn nhìn thẳng về phía trước. "Nếu tôi để cảm xúc xen vào, tôi sẽ không thể nhìn thấy sự thật một cách tinh khiết."

"Vậy còn tôi?" Ôn Nhuận hỏi. "Anh có cho phép tôi bước vào vùng 'tinh khiết' của anh không?"

Kỷ Lăng phanh xe lại khi đến trước cổng Sở Công an. Anh quay sang nhìn cô. Gương mặt anh gần như không có biểu cảm, nhưng ánh mắt anh lại sâu thẳm, chứa đựng một thứ cảm xúc mà cô không thể gọi tên.

"Bác sĩ Ôn," Kỷ Lăng nói, giọng anh trầm và chậm rãi. "Hiện tại, cô là người duy nhất tôi cho phép ở gần điểm chết của tôi. Vùng đó rất nguy hiểm."

Ôn Nhuận hiểu. "Điểm chết" là khu vực mà mọi thứ đều sụp đổ, nơi mà sự lạnh lùng lý trí của anh bị thách thức. Cô biết, anh đang cảnh báo cô, nhưng đồng thời cũng đang mời gọi cô.

"Tôi không sợ nguy hiểm, Kỷ đội," Ôn Nhuận đáp, cô nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. "Tôi tin vào khả năng giải phẫu những rắc rối của anh."

Kỷ Lăng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, thoáng qua nhưng vô cùng ấm áp. "Về nhà nghỉ ngơi đi. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt Đỗ Sâm."