MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Tối Tinh KhôiChương 8: Lưới Bắt Kẻ Hoàn Hảo

Bóng Tối Tinh Khôi

Chương 8: Lưới Bắt Kẻ Hoàn Hảo

1,213 từ · ~7 phút đọc

Kỷ Lăng không cho phép bất kỳ sự chậm trễ nào sau lời khai của Trương Lỗi. Anh biết, Đỗ Sâm, với sự tinh ranh và khả năng ngụy trang của một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, có thể biến mất bất cứ lúc nào. Anh quyết định hành động ngay lập tức, nhưng không phải bằng bạo lực, mà bằng mưu kế tinh vi dựa trên tâm lý.

"Đỗ Sâm quá kiêu ngạo," Kỷ Lăng giải thích kế hoạch với đội của mình và Ôn Nhuận. "Hắn ta sẽ không bỏ trốn một cách hèn nhát. Hắn ta sẽ tìm cách chứng minh sự vô tội của mình bằng cách tấn công lại chúng ta, chứng minh rằng sự kết luận của chúng ta là sai lầm."

Kỷ Lăng sắp đặt một cuộc họp báo giả mạo, tuyên bố rằng cảnh sát đã tìm thấy bằng chứng ADN tại hiện trường vụ án mười năm trước và sắp sửa công bố tên hung thủ thực sự.

"Hắn ta sẽ bị kích động bởi từ 'bằng chứng ADN'," Kỷ Lăng giải thích với Ôn Nhuận. "Bởi vì, với kiến thức y học, hắn ta tin rằng đã xóa sạch mọi dấu vết sinh học. Sự kiêu ngạo sẽ là lưỡi dao tự kết liễu hắn."

Ôn Nhuận không tham gia vào cuộc họp báo giả, nhưng cô được yêu cầu chuẩn bị một báo cáo pháp y chi tiết, với các thuật ngữ phức tạp nhất, để sẵn sàng đối chất với Đỗ Sâm.

Quả nhiên, ngay sau khi tin tức giả mạo được tung ra, Đỗ Sâm lập tức có hành động. Thay vì bỏ trốn, hắn ta đến thẳng Sở Công an, yêu cầu được gặp Kỷ Lăng để "minh oan" và chỉ trích sự "thiếu chuyên nghiệp" của cảnh sát.

Kỷ Lăng đã đợi sẵn. Anh đón tiếp Đỗ Sâm trong phòng làm việc, thái độ điềm tĩnh và lịch sự đến mức đáng sợ.

"Đỗ bác sĩ, anh đến đúng lúc," Kỷ Lăng nói, chỉ tay về phía chiếc ghế. "Chúng tôi đang chuẩn bị bản cáo trạng cuối cùng. Tôi cần sự khẳng định của anh về một số chi tiết y học."

Đỗ Sâm, mặc bộ vest đắt tiền, ngồi xuống, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi mắt hắn ta đầy vẻ thách thức. "Tôi sẽ không chịu trách nhiệm cho những sai sót chuyên môn của các người, Đội trưởng Kỷ. Tôi dám chắc, không hề có ADN nào còn sót lại sau ngần ấy năm."

"Không phải ADN, Đỗ bác sĩ," Kỷ Lăng nói, anh đẩy một tập hồ sơ về phía hắn. "Mà là kỹ thuật phẫu thuật. Tôi mời Bác sĩ Ôn Nhuận đến đây để giải thích cho anh nghe."

Ôn Nhuận bước vào. Sự xuất hiện của cô khiến vẻ mặt Đỗ Sâm hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta không sợ Kỷ Lăng, nhưng hắn ta sợ sự tinh khiết và chính xác của người bạn cũ.

"Ôn Nhuận? Cô... cô đang làm gì ở đây?"

"Tôi ở đây để đọc tâm hồn anh qua vết thương, Đỗ Sâm," Ôn Nhuận đáp, giọng cô không hề run rẩy, sự điềm tĩnh của cô khiến hắn ta hoảng loạn hơn bất kỳ sự đe dọa nào.

Cô mở tập hồ sơ, chỉ vào bức ảnh vết thương của Ngụy Trạch. "Vết cắt này, Đỗ Sâm, được thực hiện bằng một cú đâm xoắn nhẹ, nhưng sâu đến mức chạm vào tim mà không gây mất máu quá nhiều ở bên ngoài. Đây là kỹ thuật mà giáo sư Lâm đã dạy chúng ta, gọi là 'Thuật Đâm Lạnh' – chỉ những người muốn che giấu vết tích mới dùng. Anh ta đã dạy chúng ta cách dùng kỹ thuật này để giảm thiểu chấn thương bên ngoài trong các ca phẫu thuật cấp cứu."

"Anh đã sử dụng nó để giết Ngụy Trạch, để phi tang tài liệu anh đã lấy được từ anh ta, và làm giả thành vụ tự tử," Ôn Nhuận tiếp tục. "Và anh đã sử dụng một con dao găm nhỏ, sắc bén, giống với loại chúng ta thường dùng để phẫu thuật mô. Anh đã dùng sự hoàn hảo y học của mình để tạo ra một tội ác hoàn hảo."

Đỗ Sâm run rẩy. Hắn ta cố gắng tìm kiếm một lời phản bác, nhưng mọi ngôn từ đều mắc kẹt trong cổ họng hắn.

"Không, cô nói dối! Cô bịa đặt! Cô luôn bị ám ảnh về sự hoàn hảo!"

"Tôi bị ám ảnh về sự thật, Đỗ Sâm," Ôn Nhuận kết luận. "Và tôi đã kiểm tra vết sẹo trên cổ tay anh. Vết sẹo đó, không phải là do tai nạn, mà là vết thương tự gây ra để che đậy dấu vết của một vụ va chạm trong khi vội vã chạy khỏi hiện trường mười năm trước."

Sự kết hợp giữa bằng chứng ngoại phạm bị phá vỡ, lời khai của Trương Lỗi, và sự phân tích y học không thể chối cãi của Ôn Nhuận đã đánh gục Đỗ Sâm. Sự kiêu ngạo của hắn ta sụp đổ hoàn toàn. Hắn ta cúi gằm mặt, cuối cùng thừa nhận tội lỗi.

Vụ án Tông Tộc Ngụy đã được giải quyết sau mười năm. Công lý cuối cùng cũng được trả lại cho Ngụy Trạch, và quan trọng hơn, sự thật đã được trả lại cho Ôn Nhuận.

Đêm đó, Kỷ Lăng và Ôn Nhuận đứng trên sân thượng Sở Công an, nơi gió đêm thổi mạnh.

"Cảm ơn cô, Bác sĩ Ôn," Kỷ Lăng nói, giọng anh nhẹ nhàng hơn bao giờ hết, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. "Cô đã chiến thắng một trận chiến mà không ai dám tin là có thể thắng."

"Anh mới là người chiến thắng, Kỷ đội," Ôn Nhuận đáp, cô nhìn về phía ánh đèn thành phố. "Anh đã tin tôi, tin vào sự thật mà tôi mang theo suốt mười năm. Anh đã sửa chữa được sự bất công trong quá khứ của tôi."

Kỷ Lăng tiến lại gần cô. "Bây giờ, quá khứ của cô đã được thanh tẩy. Cô đã trở nên tinh khiết hơn bao giờ hết."

Anh nhẹ nhàng chạm vào mái tóc cô, vén một lọn tóc bị gió thổi bay. Hành động này không phải là một sự tính toán, mà là một sự nhân nhượng cảm xúc hiếm hoi.

"Anh nói, tôi là người duy nhất được phép ở gần điểm chết của anh," Ôn Nhuận quay lại nhìn anh, ánh mắt cô ánh lên sự dịu dàng. "Giờ đây, tôi muốn hỏi, đó là nơi nào?"

Kỷ Lăng nhìn thẳng vào đôi mắt cô, không hề né tránh. "Điểm chết của tôi... là nơi mà tôi sợ mất kiểm soát nhất. Sợ để cảm xúc lấn át logic. Và cô, Ôn Nhuận, cô là người đang dạy tôi rằng, cảm xúc có thể là một bằng chứng không thể chối cãi."

Anh đặt tay lên vai cô, một cái chạm mang tính khẳng định. "Tôi muốn cô tiếp tục ở bên tôi. Không phải với tư cách chuyên gia pháp y, mà là người điều chỉnh trục tâm của tôi. Hợp tác vĩnh viễn chứ, Bác sĩ Ôn Nhuận?"

Ôn Nhuận mỉm cười, nụ cười hiếm hoi, rạng rỡ. "Hợp tác vĩnh viễn, Đội trưởng Kỷ Lăng."