Sau chiến thắng vang dội của vụ án Tông Tộc Ngụy, danh tiếng của Ôn Nhuận trong giới điều tra hình sự tăng vọt. Sự chính xác của cô không chỉ được công nhận, mà còn được tôn trọng. Cô đã trở thành chuyên gia tư vấn hàng đầu của Sở Công an.
Tuy nhiên, Kỷ Lăng và Ôn Nhuận hiểu rằng việc mở lại vụ án cũ đã gây chấn động mạnh, không chỉ đối với gia tộc Ngụy đã sụp đổ mà còn đối với những thế lực đã cố gắng che giấu sự thật mười năm trước. Họ cần một môi trường an toàn hơn, hoặc ít nhất là một thử thách mới để làm chệch hướng sự chú ý.
Kỷ Lăng nhận được một lời mời đặc biệt: chuyển đến công tác tại Cục Điều Tra Liên Bang, một tổ chức bí mật cấp cao chuyên xử lý các vụ án xuyên quốc gia và phức tạp nhất. Đây là một cơ hội lớn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc rời xa Hải Châu, nơi Ôn Nhuận đã quen thuộc.
"Đây là một cuộc thăng tiến và cũng là sự bảo vệ tốt nhất," Kỷ Lăng giải thích với Ôn Nhuận. Họ đang ngồi trong một quán cà phê vắng vẻ. "Môi trường ở đó yêu cầu sự chính xác tuyệt đối, và cô, Bác sĩ Ôn, là người họ cần nhất."
"Anh muốn tôi đi cùng anh?" Ôn Nhuận hỏi, cô cảm thấy trái tim mình đập nhanh. Đây là một bước tiến lớn, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong mối quan hệ của họ.
"Tôi không ra lệnh, tôi đưa ra lời mời," Kỷ Lăng nói, ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ nghiêm túc. "Ở Cục, mọi vụ án đều là đỉnh cao của sự phức tạp. Tôi cần cô ở bên để đảm bảo tính logic trong mọi bằng chứng y học. Tôi cần cô, Ôn Nhuận, để giữ cho tôi không lạc lối trong bóng tối."
Ôn Nhuận hiểu ý anh. Anh không chỉ cần kỹ năng của cô, mà cần sự hiện diện của cô để cân bằng anh. Sự lý trí lạnh lùng của cô đã trở thành trục tâm mới của anh.
"Điều kiện của tôi," Ôn Nhuận mỉm cười. "Tôi muốn có một phòng thí nghiệm pháp y hoàn toàn mới, với trang thiết bị tối tân nhất. Và tôi muốn được coi là một đối tác bình đẳng trong mọi quyết định điều tra."
"Thỏa thuận," Kỷ Lăng đáp, nụ cười thoáng qua trên môi anh khiến không khí xung quanh dường như ấm áp hơn.
Trước khi rời Hải Châu, họ phải giải quyết một vụ án cuối cùng, như một lời chia tay với thành phố đã gắn bó với họ.
Vụ án này liên quan đến một vụ cháy nhà kho bí ẩn. Ban đầu, nó được coi là tai nạn, nhưng Kỷ Lăng và Ôn Nhuận đều cảm thấy có điều gì đó không ổn.
"Nguyên nhân vụ cháy không chỉ là chập điện," Ôn Nhuận phân tích mẫu tro tàn. "Có dấu vết của một loại hóa chất dễ cháy được tổng hợp đặc biệt. Hóa chất này cần phải được bảo quản ở nhiệt độ rất thấp."
Họ khám phá ra rằng nhà kho là nơi cất giữ các hồ sơ và bằng chứng của một công ty dược phẩm lớn, đang bị điều tra về việc sản xuất thuốc giả.
"Đây là một vụ cháy có sắp đặt," Kỷ Lăng kết luận. "Kẻ nào đó đang cố gắng xóa bằng chứng bằng lửa. Điều này có liên quan đến các vụ án y học trước đây."
Trong quá trình điều tra, họ phải đột nhập vào trụ sở của công ty dược phẩm đó vào nửa đêm. Đó là một đêm mưa gió, và Kỷ Lăng phải che chắn cho Ôn Nhuận khi họ vượt qua hàng rào an ninh.
"Anh không sợ lộ diện sao?" Ôn Nhuận hỏi.
"Sợ hãi là một cảm xúc lãng phí năng lượng," Kỷ Lăng đáp. "Tôi chỉ quan tâm đến hiệu suất của việc đột nhập. Hơn nữa, tôi có cô ở bên. Cô là chuyên gia về lối đi bí mật trong giới y học."
Sự tin tưởng tuyệt đối của anh khiến Ôn Nhuận cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh. Cô sử dụng kiến thức về hệ thống thông gió và đường ống bảo trì của bệnh viện cũ để tìm ra lối vào khu vực lưu trữ hồ sơ.
Trong phòng lưu trữ, họ tìm thấy một chiếc hộp sắt cũ kỹ bị khóa. Bên trong, không phải là hồ sơ công ty dược phẩm, mà là một cuốn nhật ký cá nhân của người đứng đầu công ty.
"Người này... có một mối quan hệ phức tạp với gia tộc Ngụy," Kỷ Lăng đọc lướt qua. "Hắn ta đã từng là sinh viên y khoa và là bạn thân của Ngụy Trạch."
Vòng xoáy của quá khứ lại xuất hiện. Ôn Nhuận và Kỷ Lăng nhận ra, vụ án này không chỉ là một vụ cháy, mà là sự tiếp nối của những bí mật từ mười năm trước, những bí mật mà họ đã bắt đầu chạm vào.
"Hải Châu đang cố gắng giữ chúng ta lại," Ôn Nhuận nói.
"Nhưng chúng ta sẽ mang theo bóng tối của Hải Châu đến nơi mới," Kỷ Lăng đáp, anh nắm lấy tay cô. "Để nó không bao giờ lặp lại."