MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Tối Tinh KhôiChương 12: Vùng Không Âm Thanh

Bóng Tối Tinh Khôi

Chương 12: Vùng Không Âm Thanh

1,104 từ · ~6 phút đọc

Đội đặc nhiệm do Kỷ Lăng dẫn đầu đã được thả xuống khu vực rừng rậm Đông Âu dưới màn đêm dày đặc. Không khí lạnh buốt và ẩm ướt. Phòng thí nghiệm của Lý Hạo nằm sâu trong lòng đất, ngụy trang dưới một căn nhà gỗ cũ kỹ.

Ôn Nhuận, mặc bộ đồ chiến thuật màu đen với Kỷ Lăng, mang theo thiết bị phân tích y tế và máy dò sóng điện từ. Cô là mắt xích vô hình quan trọng nhất của đội.

"Mọi người chú ý," Kỷ Lăng ra lệnh qua bộ đàm, giọng anh trầm, sắc bén và dứt khoát. "Lý Hạo là một thiên tài vật lý. Các bẫy của hắn sẽ không phải là mìn hay súng máy, mà là sóng điện từ và chất độc hóa học. Tuyệt đối tuân theo hướng dẫn của Bác sĩ Ôn Nhuận."

Ôn Nhuận dẫn đầu, sử dụng máy dò của mình. Khi họ đến gần căn nhà gỗ, thiết bị của cô bắt đầu kêu bíp liên hồi.

"Kỷ đội, dừng lại," Ôn Nhuận nói khẽ. "Phía trước có một vùng không âm thanh. Một trường sóng vi mô đang được tạo ra để vô hiệu hóa sóng radio và làm rối loạn thần kinh ở tần số thấp."

"Hắn ta đang cố gắng gây rối loạn thăng bằng của chúng ta," Kỷ Lăng kết luận. "Có cách nào vô hiệu hóa không?"

"Chúng ta không thể vô hiệu hóa từ bên ngoài, nhưng tôi có thể điều chỉnh lại bộ đàm của chúng ta để lọc bớt tần số nhiễu," Ôn Nhuận vừa nói vừa nhanh chóng thao tác trên thiết bị. "Tuy nhiên, chúng ta phải đi qua vùng này thật nhanh, sự rối loạn thần kinh có thể gây buồn nôn và mất phương hướng."

Kỷ Lăng gật đầu. Anh nắm lấy tay Ôn Nhuận.

"Đi cùng tôi," anh ra lệnh. "Tôi sẽ là trục tâm vật lý của cô."

Họ cùng nhau chạy qua vùng nhiễu. Trong vài giây, Ôn Nhuận cảm thấy đầu óc choáng váng, dạ dày cuộn lại. Nhưng bàn tay to lớn, ấm áp và mạnh mẽ của Kỷ Lăng giữ chặt cô, truyền cho cô sự ổn định. Anh là điểm neo duy nhất của cô trong cơn hỗn loạn vô hình đó.

Họ đột nhập thành công vào căn nhà gỗ, tìm thấy lối vào hầm bí mật. Bên trong, đó là một phòng thí nghiệm dưới lòng đất hiện đại, đầy rẫy các thiết bị khoa học và máy phát sóng.

Lý Hạo đang ở đó, hắn ta không hề hoảng loạn. Hắn ta đang mỉm cười, vẻ mặt đầy sự kiêu ngạo.

"Kỷ đội trưởng, Ôn Nhuận," Lý Hạo lên tiếng, giọng hắn vang vọng trong phòng thí nghiệm. "Thật vinh hạnh khi được các thiên tài hàng đầu của Cục Điều Tra Liên Bang đích thân đến thăm. Các người đến đây để làm gì? Thảo luận về vật lý hay giải phẫu?"

"Chúng tôi đến đây để bắt anh vì tội giết người, Lý Hạo," Kỷ Lăng tuyên bố, khẩu súng của anh chĩa thẳng vào mục tiêu.

"Giết người? Không bằng chứng vật chất," Lý Hạo nhún vai. "Các người không thể kết án tôi dựa trên sự suy đoán. Tôi đã sử dụng nghệ thuật vô hình."

"Nghệ thuật của anh đã để lại chữ ký tần số trong tế bào thần kinh của nạn nhân," Ôn Nhuận bước lên, ánh mắt cô đối diện với hắn ta. "Tần số lệch 0.003% so với chuẩn, điều chỉnh bằng phương trình toán học cá nhân của anh. Chỉ có tôi, người đã từng nghiên cứu các phương trình lượng tử của anh, mới có thể phát hiện ra."

Lý Hạo lần đầu tiên mất đi sự bình tĩnh. Hắn ta nhìn Ôn Nhuận với ánh mắt căm ghét và kinh ngạc. "Cô... Cô đã phản bội lại logic của khoa học để đi theo cảm xúc của bọn cảnh sát ngu xuẩn!"

"Tôi không phản bội logic," Ôn Nhuận đáp. "Tôi chỉ mở rộng định nghĩa về bằng chứng. Bằng chứng không chỉ là vật chất, nó còn là sự chính xác y học."

Trong lúc hai người đang đối đầu bằng lời nói, Lý Hạo đột ngột nhấn một nút trên bàn điều khiển.

Một tiếng xoẹt khẽ vang lên.

"Cẩn thận! Hắn ta đã kích hoạt Xung Kích Tê Liệt!" Kỷ Lăng hét lên, anh lập tức kéo Ôn Nhuận núp sau một khối thiết bị lớn.

Cả phòng thí nghiệm bị bao phủ bởi một trường sóng năng lượng cao, khiến mọi thiết bị điện tử bị nhiễu loạn và cơ bắp của đội đặc nhiệm co giật.

"Nguyên tắc là vô hiệu hóa thiết bị trung tâm!" Kỷ Lăng ra lệnh, giọng anh bị bóp nghẹt vì xung điện.

Ôn Nhuận, mặc dù bị ảnh hưởng, vẫn cố gắng đứng dậy. "Kỷ đội, thiết bị trung tâm được bảo vệ. Tôi có thể tìm được điểm yếu của nó dựa trên cấu trúc mạch, tôi cần phải đến gần hơn!"

Cô biết Kỷ Lăng sẽ không cho phép. Nhưng cô không có thời gian để xin phép. Cô là chuyên gia.

Ôn Nhuận nhanh chóng bò qua sàn, né tránh các tia lửa điện từ phát ra. Kỷ Lăng cố gắng che chắn và bắn chặn, nhưng anh bị hạn chế bởi xung điện.

Cuối cùng, Ôn Nhuận tiếp cận được thiết bị trung tâm. Dựa trên kiến thức về vật lý ứng dụng mà cô học được từ Lý Hạo trước đây, cô nhanh chóng tìm thấy một điểm mạch hở nhỏ. Cô dùng một dụng cụ kim loại nhỏ của mình, cố gắng gây đoản mạch.

BÙM!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, xung điện từ ngừng hoạt động. Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Đội đặc nhiệm đã lấy lại được khả năng hành động.

Lý Hạo, nhìn thấy kế hoạch của mình bị phá sản bởi Ôn Nhuận, điên cuồng cố gắng bỏ trốn.

"Bắt hắn ta!" Kỷ Lăng ra lệnh.

Chỉ vài giây sau, Lý Hạo bị khống chế. Kỷ Lăng ngay lập tức chạy đến bên Ôn Nhuận.

"Cô có sao không?" Anh hỏi, giọng anh đầy sự lo lắng, không còn chút lạnh lùng nào. Anh kiểm tra cô, đảm bảo không có vết thương nào.

"Tôi ổn," Ôn Nhuận thở dốc. "Tôi chỉ... biết rằng tôi phải làm. Hắn ta là người duy nhất có thể hiểu được phương trình của tôi."

Kỷ Lăng ôm lấy cô, một cái ôm nhanh chóng, mạnh mẽ, gần như là một mệnh lệnh. "Đừng bao giờ hành động một mình nữa, Ôn Nhuận. Tôi không muốn thắng bất cứ vụ án nào nếu tôi phải mất cô."