Sau một giấc ngủ ngắn theo sự "chỉ đạo logic" của Kỷ Lăng, Ôn Nhuận trở lại phòng thí nghiệm với tinh thần minh mẫn. Cô tập trung vào việc cô lập và phân tích các dấu vết vi mô của cuộc tấn công điện từ trên mô tế bào thần kinh của nạn nhân.
Cô biết, để tìm ra kẻ thủ ác Lý Hạo, cô không chỉ cần bằng chứng về loại vũ khí, mà còn cần chữ ký tần số độc nhất của hắn – dấu vân tay vô hình của kẻ sát nhân công nghệ cao.
"Các tế bào bị tấn công ở một tần số rất hẹp, chỉ tồn tại trong vài mili giây," Ôn Nhuận giải thích với Kỷ Lăng, người đang đứng cạnh cô. "Nó giống như một mũi kim châm chính xác vào trung tâm điều khiển nhịp tim. Tôi cần phải xây dựng lại toàn bộ chuỗi xung kích từ mức độ phân tử."
Kỷ Lăng im lặng quan sát. Anh không hiểu sâu về khoa học, nhưng anh tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của cô. Anh là người của hành động và chiến thuật, cô là người của bằng chứng không thể chối cãi. Sự kết hợp của họ là sự cân bằng hoàn hảo giữa sức mạnh và lý trí.
Sau gần 24 giờ làm việc không ngừng nghỉ, với Kỷ Lăng ở bên cạnh cung cấp cà phê, thức ăn và sự im lặng cần thiết, Ôn Nhuận cuối cùng đã tìm ra.
"Tôi tìm thấy rồi, Kỷ đội," Ôn Nhuận thở phào nhẹ nhõm, giọng cô đầy vẻ chiến thắng. "Đây là tần số chính xác. Một mã hóa sóng đặc biệt, được tạo ra bằng sự kết hợp giữa vật lý lượng tử cơ bản và cấu trúc giải phẫu thần kinh. Nó có chữ ký cá nhân – Lý Hạo đã sử dụng một phương trình toán học riêng để điều chỉnh độ lệch tần số."
Kỷ Lăng ngay lập tức liên hệ với đội an ninh mạng của Cục Điều Tra. Với tần số này, họ có thể truy vết được các giao dịch mua bán thiết bị, các liên lạc vệ tinh gần nhất, và cuối cùng, xác định được vị trí của Lý Hạo.
Lý Hạo đang ẩn náu tại một phòng thí nghiệm tư nhân ở một quốc gia Đông Âu. Việc truy bắt hắn đòi hỏi một chiến dịch hợp tác quốc tế bí mật.
Kỷ Lăng được giao nhiệm vụ dẫn đầu đội đặc nhiệm đến Đông Âu. Đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, đối đầu với một kẻ có khả năng sử dụng công nghệ cao làm vũ khí.
"Tôi sẽ đi cùng anh," Ôn Nhuận tuyên bố.
Kỷ Lăng lập tức từ chối. "Không được. Nhiệm vụ này quá nguy hiểm. Cô phải ở lại đây để tiếp tục phân tích nếu có bằng chứng mới được gửi về."
"Sai rồi, Kỷ đội," Ôn Nhuận phản biện, ánh mắt cô kiên định. "Lý Hạo là một thiên tài vật lý. Nếu hắn ta bị thương trong cuộc truy bắt, chúng ta cần tôi ở đó. Chỉ có tôi mới có thể xác định ngay lập tức hắn ta có sử dụng một loại vũ khí vô hình khác hay không, và quan trọng hơn, tôi cần phải đối diện với hắn ta để giải mã cách hắn ta nghĩ."
Cô bước đến gần anh, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh. "Tôi không phải là một cô gái yếu đuối, Kỷ Lăng. Tôi là người duy nhất có thể hiểu được sự tinh khiết trong sự điên rồ của hắn ta. Hắn ta sẽ không chịu khuất phục trước sức mạnh thông thường. Hắn ta chỉ chịu thua trước logic không thể bác bỏ."
Kỷ Lăng nhìn cô. Anh biết cô nói đúng. Trong thế giới của những kẻ phạm tội trí tuệ, sự chính xác của một chuyên gia pháp y có giá trị hơn một khẩu súng. Và anh biết, việc ngăn cản cô là một sự lãng phí tài năng.
"Được," Kỷ Lăng thở dài, sự lạnh lùng của anh dịu đi. "Cô đi cùng tôi, nhưng cô phải tuân thủ mọi lệnh của tôi. Cô sẽ ở trong tầm nhìn của tôi mọi lúc. Đây là một nhiệm vụ, Ôn Nhuận, và tôi không cho phép điểm chết của cô bị chạm tới."
"Tôi hiểu," Ôn Nhuận mỉm cười.
Chuyến bay đến Đông Âu kéo dài gần mười giờ. Trong suốt chuyến bay, Kỷ Lăng và Ôn Nhuận cùng nhau xem xét lại bản đồ khu vực ẩn náu của Lý Hạo.
Phòng thí nghiệm của Lý Hạo nằm trong một khu rừng rậm, được bao bọc bởi một hệ thống an ninh phức tạp.
"Hắn ta là một nhà vật lý, không phải một chiến binh," Kỷ Lăng phân tích. "Hệ thống bảo vệ của hắn sẽ tập trung vào các bẫy công nghệ cao: xung điện từ, súng phun khí độc, hoặc các thiết bị gây mê từ xa."
Ôn Nhuận lập tức nhận ra nguy cơ. "Nếu là khí độc, tôi cần phải có thiết bị bảo hộ đặc biệt. Nếu là xung điện từ, nó có thể phá hủy tất cả các bằng chứng sinh học mà chúng ta tìm thấy, và gây hại cho chúng ta."
Kỷ Lăng nhìn cô. "Cô phải tin tôi, Ôn Nhuận. Tôi sẽ không để cô gặp nguy hiểm. Tôi đã huấn luyện cho đội của mình về cách vô hiệu hóa các thiết bị điện từ. Nhiệm vụ của cô là tập trung vào mục tiêu duy nhất: thu thập bằng chứng và giải mã động cơ."
Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng, Kỷ Lăng quay sang nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự lo lắng hiếm thấy.
"Nếu có bất cứ điều gì xảy ra," Kỷ Lăng nói, giọng anh trầm thấp, mang theo sự cương quyết. "Cô phải ưu tiên sự an toàn của bản thân lên trên hết. Tôi cần cô sống sót, Ôn Nhuận."
Ôn Nhuận cảm nhận được sự chân thành và tình cảm sâu sắc, ẩn giấu dưới sự nghiêm nghị của anh.
"Tôi sẽ không làm gì trái với logic," Ôn Nhuận hứa. "Nhưng logic của tôi bây giờ nói rằng, giá trị sống còn của tôi phụ thuộc vào việc tôi phải ở cạnh anh để hoàn thành nhiệm vụ này."
Họ không cần những lời tuyên bố yêu đương hoa mỹ. Trong thế giới của họ, sự tin tưởng, sự tôn trọng và việc đặt tính mạng vào tay đối phương chính là mật mã tình yêu sâu sắc nhất.