Sau vụ án "Giấc Ngủ Hoàn Hảo," tên tuổi của Kỷ Lăng và Ôn Nhuận tại Cục Điều Tra Liên Bang được củng cố vững chắc. Họ đã chứng minh được sự kết hợp giữa chiến thuật quân sự và sự chính xác y học là công thức không thể đánh bại.
Tuy nhiên, sự thành công luôn đi kèm với sự chú ý. Cục quyết định tăng cường nhân sự, đặc biệt là trong lĩnh vực phân tích dữ liệu và an ninh mạng – một điểm yếu mà vụ án Lý Hạo đã bộc lộ.
Người mới được điều đến là Tiêu Mặc, một chuyên gia phân tích dữ liệu và mật mã học trẻ tuổi, có thành tích đáng nể tại các cơ quan tình báo quốc tế. Anh ta có vẻ ngoài ấm áp, lãng tử, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lùng của Kỷ Lăng.
Ngay buổi gặp mặt đầu tiên, Tiêu Mặc đã thể hiện sự ngưỡng mộ rõ ràng với Ôn Nhuận.
"Thật vinh hạnh khi được làm việc với Bác sĩ Ôn Nhuận," Tiêu Mặc nói, nở một nụ cười quyến rũ. "Danh tiếng của cô về việc tìm ra 'chữ ký y học' trong những vụ án tưởng chừng như vô phương cứu chữa đã vang dội khắp giới tình báo."
Ôn Nhuận, vốn luôn giữ sự lạnh lùng chuyên nghiệp, chỉ gật đầu xã giao. Kỷ Lăng đứng bên cạnh, ánh mắt anh tối sầm lại. Mặc dù anh luôn giữ thái độ lý trí, nhưng sự xuất hiện và thái độ của Tiêu Mặc đã chạm vào điểm chết của anh – nơi anh sợ mất đi sự kiểm soát đối với biến số quan trọng nhất của mình.
Trong công việc, sự hợp tác giữa Tiêu Mặc và Ôn Nhuận là không thể phủ nhận. Tiêu Mặc có thể giải mã các dữ liệu phức tạp mà Ôn Nhuận cần để xác định nguồn gốc của các công nghệ vũ khí vô hình.
Vụ án tiếp theo của họ liên quan đến một vụ ám sát chính trị gia cấp cao bằng một loại chất độc sinh học cực kỳ hiếm.
"Chất độc này được thiết kế để bắt chước một loại enzyme tự nhiên trong cơ thể," Ôn Nhuận báo cáo. "Nó kích hoạt quá trình tự hủy hoại của tế bào, khiến nạn nhân chết trong vài phút mà không để lại bất kỳ dư lượng hóa học nào. Đây là một tác phẩm nghệ thuật tàn bạo của Hóa Sinh học ứng dụng."
Tiêu Mặc lập tức tìm ra một chuỗi giao dịch tiền ảo liên quan đến các nguyên liệu thô cần thiết để tổng hợp chất độc, dẫn đến một phòng thí nghiệm bí mật ở khu vực Đông Nam Á.
"Dữ liệu cho thấy, phòng thí nghiệm này được tài trợ bởi một tập đoàn công nghệ y tế lớn, Tập đoàn Hằng Tinh," Tiêu Mặc nói, anh nhìn Ôn Nhuận. "Và người đứng đầu tập đoàn này, Trần Mẫn, là một cựu sinh viên y khoa danh tiếng, có mối quan hệ rộng với giới chính trị và giới trí thức."
Trong quá trình điều tra, Tiêu Mặc thường xuyên tìm đến phòng thí nghiệm của Ôn Nhuận để thảo luận, không chỉ về công việc. Anh ta luôn mang theo những câu chuyện thú vị về những nghiên cứu khoa học quốc tế, hay đơn giản chỉ là một tách cà phê thơm ngon.
Một buổi tối, Kỷ Lăng đến phòng thí nghiệm, thấy Ôn Nhuận đang cười một cách hiếm hoi trước câu chuyện của Tiêu Mặc về một nghiên cứu vật lý hài hước.
Kỷ Lăng cảm thấy một luồng cảm xúc lạnh lẽo, không phải giận dữ, mà là một sự cảnh báo logic về nguy cơ mất kiểm soát.
"Bác sĩ Ôn," Kỷ Lăng cất giọng lạnh lùng, cắt ngang cuộc trò chuyện. "Báo cáo phân tích chất độc sinh học đã xong chưa? Chúng ta cần phải tiến hành kế hoạch đột kích trong 48 giờ tới."
"Tôi sắp xong, Kỷ đội," Ôn Nhuận đáp, lập tức lấy lại vẻ nghiêm túc. Cô hiểu Kỷ Lăng đang ghen, nhưng anh ta thể hiện điều đó bằng sự áp đặt công việc và nguyên tắc.
Tiêu Mặc nhếch môi, ánh mắt anh ta đầy vẻ thách thức kín đáo. "Kỷ đội trưởng, chúng tôi đang thảo luận về khả năng chất độc này có thể được phát triển bởi một mật mã di truyền nào đó. Việc này cần sự thoải mái tinh thần, không phải áp lực quân sự."
"Điều tôi cần là sự chính xác tuyệt đối để cứu mạng người khác, không phải sự thoải mái tinh thần," Kỷ Lăng lạnh lùng đáp trả. "Và Bác sĩ Ôn Nhuận biết rõ nguyên tắc đó hơn ai hết."
Kỷ Lăng tiến đến, đặt tay lên lưng ghế của Ôn Nhuận, một hành động mang tính đánh dấu lãnh thổ rõ ràng. "Cô sẽ làm việc với tôi trong đêm nay, Bác sĩ Ôn. Tôi cần sự phân tích của cô về cơ chế hoạt động của chất độc này trên các mô tim mạch."
Ôn Nhuận hiểu ý anh. Cô đứng dậy. "Tôi xin lỗi, Tiêu Mặc. Chúng ta cần phải hoàn thành báo cáo này."
Khi họ rời khỏi phòng thí nghiệm, Kỷ Lăng và Ôn Nhuận đi sát nhau.
"Anh không cần phải thể hiện sự sở hữu rõ ràng như vậy," Ôn Nhuận nói, giọng cô pha chút trêu chọc.
"Tôi không thể hiện sự sở hữu," Kỷ Lăng đáp, khuôn mặt anh vẫn nghiêm nghị. "Tôi chỉ đảm bảo rằng nguyên tắc cộng tác của chúng ta không bị làm rối loạn bởi những yếu tố không cần thiết. Tiêu Mặc là một biến số khó lường."
"Và tôi là người duy nhất được phép là biến số trong cuộc đời anh, phải không?" Ôn Nhuận hỏi, cô dừng lại và nhìn thẳng vào anh.
Kỷ Lăng nhìn cô, anh không thể phủ nhận sự thật này. Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ.
"Cô không phải là biến số," Kỷ Lăng nói, giọng anh trầm và chắc chắn. "Cô là trục tâm. Và tôi không cho phép trục tâm của mình bị lung lay bởi bất cứ ai."