MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Tối Tinh KhôiChương 15: Tử Lộ Tinh Vi

Bóng Tối Tinh Khôi

Chương 15: Tử Lộ Tinh Vi

1,031 từ · ~6 phút đọc

Dựa trên phân tích của Ôn Nhuận về cơ chế chất độc và dữ liệu của Tiêu Mặc về giao dịch tiền ảo, Kỷ Lăng đã xác định được phòng thí nghiệm bí mật của Tập đoàn Hằng Tinh. Đây là một cơ sở nghiên cứu sinh học hạng sang, ngụy trang dưới vỏ bọc trung tâm y tế dự phòng.

"Mục tiêu của chúng ta là Trần Mẫn, kẻ chủ mưu, và thu hồi toàn bộ mẫu chất độc sinh học," Kỷ Lăng ra lệnh. "Phòng thí nghiệm này sẽ có hệ thống an ninh sinh học và hóa học cực kỳ phức tạp. Bác sĩ Ôn, cô sẽ chỉ huy đội phong tỏa sinh học."

Tiêu Mặc được giao nhiệm vụ vô hiệu hóa hệ thống mạng và camera an ninh.

"Kỷ đội trưởng, tôi xin đề xuất Bác sĩ Ôn nên ở lại trung tâm chỉ huy," Tiêu Mặc lên tiếng, nhìn thẳng vào Kỷ Lăng. "Khu vực đó có nguy cơ rò rỉ chất độc cao. Khả năng phân tích của cô ấy quý giá hơn việc tham gia vào rủi ro vật lý."

"Sự chính xác y học của Bác sĩ Ôn là không thể thiếu tại hiện trường," Kỷ Lăng lạnh lùng bác bỏ, ánh mắt anh đầy sự cảnh cáo. "Cô ấy là người duy nhất có thể xác định loại chất độc và cách xử lý nó ngay lập tức. Cô ấy đã được trang bị và huấn luyện đầy đủ."

Kỷ Lăng nhìn Ôn Nhuận. "Sẵn sàng chứ, Bác sĩ Ôn?"

"Sẵn sàng, Kỷ đội," Ôn Nhuận đáp, không hề do dự. Cô tin vào khả năng của mình và sự bảo vệ của Kỷ Lăng.

Đêm đó, đội đặc nhiệm đột nhập vào Tập đoàn Hằng Tinh. Khi họ tiếp cận khu vực phòng thí nghiệm, Tiêu Mặc thông báo qua tai nghe: "Hệ thống an ninh mạng đã bị vô hiệu hóa. Nhưng các cảm biến nhiệt độ và áp suất vẫn hoạt động. Cẩn thận, khu vực đó có dấu hiệu tăng áp suất và nhiệt độ đột ngột."

"Trần Mẫn đang cố gắng kích hoạt một cơ chế tự hủy!" Ôn Nhuận nhận ra. "Nếu áp suất và nhiệt độ tăng, các mẫu chất độc sinh học sẽ bị phân hủy và biến thành khí độc."

Họ tiến vào phòng thí nghiệm. Không gian lạnh lẽo, sáng trắng. Trần Mẫn, một người đàn ông trung niên lịch lãm, đang đứng giữa phòng, tay cầm một lọ chất lỏng nhỏ, cười lạnh lùng.

"Các người đến muộn rồi, Kỷ đội trưởng," Trần Mẫn nói. "Mọi thứ đã được sắp đặt để hủy diệt. Các người sẽ chết cùng tôi, hoặc chết vì bị nhiễm độc."

Hắn ta ném lọ chất lỏng xuống sàn. Một làn khói xanh nhạt bắt đầu bốc lên.

"Khí độc! Nó tấn công hệ thần kinh trung ương!" Ôn Nhuận hét lên, lập tức đeo mặt nạ chống độc của mình. "Kỷ đội, anh phải đưa hắn ta ra khỏi khu vực này ngay lập tức! Tôi sẽ phong tỏa nguồn rò rỉ!"

Kỷ Lăng không hề do dự. Anh biết nhiệm vụ của mình. Anh lao vào làn khói, sử dụng kỹ năng chiến đấu tuyệt vời của mình để khống chế Trần Mẫn và kéo hắn ta ra ngoài.

Trong lúc hỗn loạn, Ôn Nhuận nhìn thấy một ống dẫn nhỏ đang phun ra chất độc từ một khu vực bị khóa. Cô biết cô phải làm gì. Cô lao đến, tìm kiếm van khóa.

"Tiêu Mặc, tôi cần sơ đồ hệ thống ống dẫn khí ngay!" Ôn Nhuận gọi qua bộ đàm.

"Tôi đang cố gắng truy cập. Hệ thống vật lý phức tạp quá!" Tiêu Mặc căng thẳng.

Ôn Nhuận không thể chờ đợi. Cô nhìn vào cấu trúc ống dẫn, sử dụng kiến thức giải phẫu học của mình để suy luận về cấu trúc logic của hệ thống ống. Cô nhìn nhận hệ thống ống như một hệ thống tuần hoàn của cơ thể con người.

"Van khóa phải nằm ở điểm hội tụ áp suất!" Cô tự nhủ. Cô nhanh chóng tìm thấy một nút xoay ẩn dưới sàn nhà, gần một góc tường. Cô dùng sức xoay mạnh.

XỊT!

Tiếng khí độc ngừng lại. Nguy hiểm đã qua.

Khi Kỷ Lăng trở lại, anh thấy Ôn Nhuận đang tháo mặt nạ, gương mặt cô lấm lem mồ hôi và bụi bẩn, nhưng ánh mắt cô vẫn rạng ngời chiến thắng.

"Tôi đã khóa được van," cô báo cáo.

Kỷ Lăng không nói gì, anh bước đến, lập tức ôm chặt cô. Cái ôm này khác hoàn toàn với sự tôn trọng hay sở hữu trước đây. Nó là sự giải thoát khỏi nỗi sợ hãi tột độ.

"Tôi đã ra lệnh cô không được mạo hiểm," Kỷ Lăng gằn giọng, anh giữ cô trong vòng tay mạnh mẽ của mình.

"Và tôi đã tuân thủ nguyên tắc logic cao nhất, Kỷ đội," Ôn Nhuận đáp. "Cứu mạng sống và bằng chứng là ưu tiên. Anh biết tôi không làm gì không logic."

"Logic của cô... luôn khiến tôi phải sợ hãi," Kỷ Lăng thì thầm, anh đặt cằm lên tóc cô. "Tôi không thể mất cô, Ôn Nhuận."

Khoảnh khắc thân mật này đã bị cắt ngang bởi Tiêu Mặc. Anh ta bước vào, gương mặt tái nhợt và tức giận.

"Đội trưởng Kỷ, Bác sĩ Ôn," Tiêu Mặc nói, giọng anh ta đầy sự khó chịu. "Chúc mừng đã thành công. Nhưng tôi nghĩ nếu tôi có thể truy cập hệ thống sớm hơn, cô đã không phải mạo hiểm như vậy."

Kỷ Lăng buông Ôn Nhuận ra, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng và sắc bén.

"Việc cô vô hiệu hóa mạng chậm trễ đã suýt gây ra thảm họa, Tiêu Mặc," Kỷ Lăng đáp. "Cô ấy phải dùng sự thông minh trực quan của mình để sửa chữa lỗi kỹ thuật của anh. Trong tương lai, hãy đảm bảo rằng logic công nghệ của anh phải hoàn hảo, không có bất kỳ điểm chết nào."

Tiêu Mặc cắn môi, biết mình không thể tranh cãi. Anh ta cảm thấy sự tức giận và sự ghen tị ngày càng lớn đối với mối liên kết không thể phá vỡ giữa Kỷ Lăng và Ôn Nhuận.