Trời vùng cao đổ mưa tầm tã, những dải nước trắng xóa như muốn gột rửa sạch chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại trên những vòng hoa trắng muốt. Nghĩa trang nằm trên sườn đồi, gió thốc từng đợt khiến những tà áo đen bay lất phất, lạnh lẽo và tiêu điều.
Lê Vy đứng đó, đôi chân như không còn cảm giác. Chiếc khăn tang trên đầu cô đã thấm đẫm nước mưa, nặng trĩu và lạnh ngắt, dán chặt vào vầng trán nhợt nhạt. Đôi mắt cô sưng húp, mờ đục nhìn vào tấm di ảnh của Minh – người chồng mới cưới được vỏn vẹn sáu tháng của mình. Nụ cười của anh trong ảnh vẫn hiền lành như thế, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một mảnh ký ức nằm sâu dưới lớp đất sình lầy.
Minh đi rồi. Sau một vụ tai nạn công trình thảm khốc, anh để lại cô đơn độc giữa ngôi nhà gỗ dang dở và những bản phác thảo phục chế tranh còn chưa ráo mực.
Cơn choáng váng ập đến, Vy thấy trời đất chao nghiêng. Khi đôi chân cô khuỵu xuống, một bàn tay thô ráp, to lớn bất chợt đưa ra, siết chặt lấy cánh tay cô, giữ cô đứng vững.
"Đứng lên. Đừng để Minh phải lo lắng."
Giọng nói ấy trầm đục, khản đặc và mang theo một luồng uy áp lạ kỳ. Vy ngước nhìn qua làn nước mắt nhòe nhoẹt. Trước mắt cô là Vũ – anh trai của Minh.
Vũ khác hẳn với vẻ thư sinh, dịu dàng của em trai mình. Anh là một thợ điêu khắc gỗ, quanh năm bầu bạn với đục nhám và những khối thân cây xù xì. Ở Vũ toát ra sự phong trần, mạnh mẽ và có phần khắc nghiệt. Trong suốt sáu tháng Vy làm dâu, số lần cô nói chuyện với anh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vũ luôn giữ một khoảng cách lạnh lùng, thậm chí có đôi khi cô cảm thấy anh nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, như thể cô là kẻ lạ xâm nhập vào thế giới tĩnh lặng của hai anh em họ.
Lúc này, Vũ đứng ngay sát bên cô. Chiếc ô đen rộng lớn trong tay anh nghiêng hẳn về phía Vy, che chắn cho cô khỏi những cơn gió lốc, trong khi bờ vai rộng của anh đã ướt đẫm. Qua lớp vải sơ mi đen mỏng manh của mình, Vy cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay Vũ đang truyền qua da thịt cô. Một luồng nhiệt lượng mạnh mẽ, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của nghĩa trang, khiến cô rùng mình.
"Cảm... cảm ơn anh." – Vy thào thào, định lùi lại để giữ khoảng cách nhưng bước chân cô lại lảo đảo trên nền đất trơn trượt.
Không một lời thông báo, Vũ vòng tay qua eo cô, xốc nhẹ. Cánh tay anh rắn chắc như một thanh gỗ quý, khóa chặt lấy cơ thể nhỏ bé của cô vào lồng ngực mình. Vy chết lặng. Trong khoảnh khắc ấy, mùi nhựa thông và mùi gỗ đàn hương từ người anh vây lấy cô – một mùi hương nam tính, nồng nàn đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Nó quá giống mùi hương của Minh mỗi khi anh đi làm về, nhưng lại đậm đặc và mang chút gì đó hoang dại hơn. Sự tương đồng này khiến Vy nảy sinh một ảo giác đau đớn. Cô vô thức bám lấy vạt áo sơ mi của Vũ, vùi mặt vào ngực anh, bật khóc nức nở.
"Minh... sao anh lại bỏ em..."
Cơ thể Vũ cứng đờ lại. Vy cảm nhận được nhịp tim của anh đập dồn dập dưới lớp áo, một nhịp đập mạnh mẽ và loạn nhịp. Bàn tay đang ôm eo cô siết chặt hơn một chút, rồi lại buông lỏng như đang đấu tranh dữ dội với chính mình. Anh không đẩy cô ra, cũng không lên tiếng an ủi. Anh chỉ đứng đó như một pho tượng đá, mặc cho cô trút mọi đau thương lên ngực mình giữa cơn mưa xối xả.
Dưới bóng chiếc ô đen, trong tiếng kinh cầu lầm rầm và tiếng mưa rơi rát mặt, một sợi dây liên kết cấm kỵ và đầy đau đớn đã âm thầm nhen nhóm. Vy không hề biết rằng, phía trên đỉnh đầu cô, đôi mắt sâu hoắm của Vũ đang nhìn xuống cô với một thứ cảm xúc phức tạp: có xót thương, có hối lỗi, và cả một sự khao khát chiếm hữu tăm tối mà anh đã chôn giấu suốt bấy lâu nay.
Buổi lễ kết thúc, mọi người dần tản đi. Vũ vẫn ôm lấy cô, dẫn cô bước đi từng bước trên con đường mòn lầy lội.
"Về thôi. Từ nay, tôi sẽ thay nó trông nom em."
Câu nói ấy rơi vào thinh không, nhưng nó như một lời tuyên thệ, cũng như một khởi đầu cho những ngày tháng dằn vặt phía sau cánh cửa ngôi nhà gỗ.