MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBù Đắp Sự Cô Đơn Cho Em DâuChương 2

Bù Đắp Sự Cô Đơn Cho Em Dâu

Chương 2

1,032 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe bán tải cũ kỹ của Vũ dừng lại trước sân nhà khi trời đã sập tối. Ánh đèn pha vàng vọt quét qua những khóm hoa cẩm tú cầu bị mưa đánh dập nát, tạo nên những bóng đen dài dặc trên vách gỗ.

Cánh cửa chính mở ra, hơi lạnh và mùi ẩm mốc tràn vào đại sảnh. Vy bước vào trước, cô lúng túng tìm công tắc điện. "Tạch" một tiếng, ánh sáng từ chiếc đèn chùm cũ kỹ tỏa ra, nhưng nó không đủ sức sưởi ấm căn phòng rộng lớn vốn đã mất đi hơi người suốt một tuần qua. Mọi thứ vẫn y nguyên như ngày Minh còn ở đây: chiếc áo khoác anh hay mặc treo trên giá, đôi dép đi trong nhà nằm ngay ngắn ở góc cửa. Sự hiện diện của những đồ vật vô tri ấy lúc này lại trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết.

"Để đồ đó, tôi mang vào phòng cho."

Tiếng Vũ vang lên ngay sát sau lưng khiến Vy giật mình. Anh xách theo chiếc vali của cô và một túi đồ đạc cá nhân của mình. Bước chân của Vũ nặng nề, dứt khoát trên sàn gỗ, tạo ra những tiếng "cọt kẹt" mà trước đây Minh chưa bao giờ gây ra. Minh luôn nhẹ nhàng, còn Vũ... Vũ giống như một cơn gió bão, lấp đầy mọi khoảng trống trong căn nhà này bằng sự tồn tại sừng sững của mình.

Vũ đặt vali vào phòng ngủ của Vy, rồi anh dừng lại ở cửa, ánh mắt đảo qua căn phòng tân hôn vẫn còn dán chữ "Hỷ" đỏ chót nhưng đã bắt đầu bong tróc.

"Đêm nay em nghỉ sớm đi. Tôi sẽ ngủ ở phòng khách, có chuyện gì cứ gọi."

Vy nhìn theo bóng lưng rộng bản của anh. Cô muốn nói điều gì đó, có lẽ là một lời cảm ơn, hoặc một lời đề nghị anh đừng ở lại. Sự hiện diện của Vũ trong ngôi nhà này, ngay lúc này, giống như một liều thuốc độc bọc đường. Nó khiến cô bớt sợ hãi bóng tối, nhưng lại khiến tâm trí cô rối bời bởi sự tương đồng đau đớn giữa hai anh em họ.

Đêm khuya, không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng mọt nghiến gỗ. Vy nằm trên chiếc giường rộng thênh thang, hơi lạnh từ phía bên kia nệm – nơi lẽ ra là của Minh – tràn sang vây hãm lấy cô. Cô không tài nào ngủ được. Đầu óc cô lẩn quẩn với những kỷ niệm, và rồi tiếng bước chân trầm thấp ngoài phòng khách lại kéo cô về thực tại.

Vy khát nước. Cô rón rén mở cửa, định xuống bếp.

Trong phòng khách, Vũ không ngủ. Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ dài, bóng tối che khuất nửa khuôn mặt, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt rọi vào bờ vai trần vạm vỡ. Anh đang lau chùi một thanh đục gỗ bằng một mảnh vải da. Đôi bàn tay to lớn, gân guốc chuyển động nhịp nhàng, điêu luyện. Dưới ánh trăng, những khối cơ bắp trên cánh tay anh gồng lên, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống nguyên bản.

Vy đứng sững lại ở cầu thang, hơi thở bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Vũ bất chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh sắc lạnh, xoáy sâu vào cô như thể muốn nhìn thấu tâm can.

"Không ngủ được à?"

"Em... em xuống lấy nước."

Vy bước xuống, cố gắng không nhìn vào khuôn ngực trần của người anh chồng. Nhưng khi cô đi ngang qua anh để vào bếp, mùi hương đàn hương nồng nàn pha chút mùi nhựa thông từ người Vũ lại một lần nữa ập tới. Nó không chỉ là mùi hương, nó giống như một loại từ trường mạnh mẽ khiến da thịt cô cảm thấy tê dại.

Trong căn bếp hẹp, Vy run rẩy rót nước. Bất chợt, một bóng đen cao lớn bao trùm lấy cô từ phía sau. Vũ bước tới, tay cầm lấy chiếc bình thủy trên kệ cao mà Vy không với tới được.

Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức Vy cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực trần của Vũ áp sát sau lưng mình. Cô bị kẹp giữa kệ bếp và cơ thể anh. Vy đứng im thin thít, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô có thể cảm nhận rõ ràng nhịp thở đều đặn, nóng hổi của anh vương trên đỉnh đầu mình.

Vũ lấy bình nước xuống, nhưng anh không lùi lại ngay. Bàn tay anh vẫn đặt trên kệ bếp, tạo thành một tư thế như đang ôm trọn lấy cô từ phía sau.

"Đừng gắng gượng quá. Nếu muốn khóc, thì cứ khóc đi." – Giọng anh trầm thấp, vang lên ngay bên tai cô, khiến lỗ tai Vy nóng bừng.

"Em ổn mà..." – Vy thầm thì, giọng nói đứt quãng.

Vũ hơi cúi xuống, mái tóc ngắn cứng cáp của anh vô tình chạm vào vành tai cô. Vy rùng mình, một cảm giác luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự va chạm này quá đỗi thân mật, quá đỗi sai trái. Trong bóng tối của căn bếp vắng lặng, sự hiện diện của người đàn ông này quá mãnh liệt, khiến cô có cảm giác như mình đang phản bội Minh chỉ bằng việc đứng yên như thế này.

"Em không ổn chút nào, Vy ạ."

Vũ nói xong, chậm rãi thu tay về. Anh để lại cho cô một khoảng không gian trống trải nhưng đầy xáo động. Khi anh quay lưng đi, Vy nhìn thấy trên vai anh có một vết sẹo dài – kết quả của một lần làm nghề. Vết sẹo ấy hung tợn và đầy nam tính, hoàn toàn khác với làn da mịn màng của Minh.

Vy đứng một mình trong bếp, tay ôm chặt ly nước lạnh nhưng trong lòng lại như có một ngọn lửa nhỏ vừa được nhen nhóm. Ngôi nhà này không còn trống hoác nữa, nó đã được lấp đầy bởi một thứ gì đó đầy đe dọa và mời gọi.