Sáng hôm sau, sương mù bao phủ khắp thung lũng, luồn lách qua những khe cửa gỗ của ngôi nhà. Vy tỉnh dậy với đôi mắt sưng mọng, đầu nặng trĩu. Tiếng đập cửa "thình thình" từ phía sân sau khiến cô giật mình.
Khi bước xuống cầu thang, cô sững người thấy Vũ đang khuân những thùng gỗ lớn và hòm dụng cụ điêu khắc từ chiếc xe bán tải vào gian phòng kho bỏ trống cạnh bếp. Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, bộc lộ hoàn toàn đôi cánh tay rắn chắc với những đường gân nổi rõ mỗi khi anh gồng mình nâng nặng.
"Anh... anh đang làm gì vậy?" – Vy ngơ ngác hỏi.
Vũ đặt mạnh chiếc hòm xuống sàn, tiếng va chạm kim loại khô khốc vang lên. Anh đứng thẳng người, dùng mu bàn tay quệt đi những giọt mồ hôi đang lăn dài từ thái dương xuống hõm cổ sâu hoắm.
"Tôi dọn hẳn về đây. Từ nay gian phòng này sẽ là xưởng làm việc của tôi."
Vy siết chặt vạt áo len mỏng trên người, giọng run run: "Nhưng... như vậy không tiện lắm. Em có thể tự lo được."
Vũ không nhìn cô, anh tiến lại phía bàn trà, cầm lên một lá thư đã hơi ngả màu rồi chìa về phía cô. Đó là nét chữ của Minh – nét chữ mà Vy có thể nhận ra dù trong bóng tối.
"Anh Vũ, nếu em có mệnh hệ gì, xin anh đừng để Vy một mình. Cô ấy yếu đuối lắm, ngôi nhà này quá rộng so với cô ấy. Hãy thay em chăm sóc cô ấy..."
Từng con chữ như nhát dao cứa vào tim Vy. Minh đã lo lắng cho cô đến mức ấy, đã tin tưởng anh trai mình đến mức giao phó cả người vợ yêu quý nhất. Nhưng Minh đâu biết rằng, sự chăm sóc mà Vũ dành cho cô từ trước đến nay luôn mang một màu sắc bí ẩn và áp chế khiến cô sợ hãi.
"Đây là di nguyện của nó. Tôi không có thói quen thất hứa với người chết." – Giọng Vũ lạnh lùng, nhưng ánh mắt anh lại rực cháy khi quét qua cơ thể mảnh mai của Vy dưới lớp áo ngủ.
Sự hiện diện của Vũ không chỉ là một vị khách, mà là một sự xâm chiếm. Anh mang theo mùi của gỗ, của bụi bặm, và của một sức mạnh nam tính hoang dại thổi vào căn nhà u buồn này.
Trong lúc giúp anh xách một túi dụng cụ nhỏ, Vy vô tình trượt chân do sàn nhà còn vương chút nước mưa. Cô ngã nhào vào lòng Vũ. Phản xạ tự nhiên, bàn tay to lớn của anh vòng qua giữ chặt lấy vai cô, tay kia đỡ dưới khuỷu tay.
Một lần nữa, da thịt họ chạm nhau. Lớp áo ba lỗ mỏng manh của Vũ không ngăn nổi hơi nóng rực từ lồng ngực anh truyền sang ngực cô. Vy cảm nhận được rõ mồn một từng khối cơ cứng như đá của anh đang ép sát vào người mình. Sự tiếp xúc này khiến một luồng điện tê dại chạy dọc từ xương sống lên tận đại não, khiến đôi chân cô bỗng chốc nhũn ra.
Vũ không buông cô ra ngay. Anh cúi xuống, khoảng cách gần đến mức Vy có thể thấy từng sợi lông mi của anh và cảm nhận được hơi thở nồng nặc vị đàn ông đang phả lên mặt mình. Ánh mắt anh dừng lại rất lâu trên bờ môi hơi sưng của cô, một sự khao khát không hề che giấu lóe lên trong đồng tử đen sẫm.
"Cẩn thận chút." – Giọng anh khàn đặc, trầm thấp đến mức rung động cả lồng ngực đang ép sát vào cô.
"Em... em xin lỗi."
Vy hốt hoảng đẩy anh ra, trái tim đập liên hồi như trống trận. Cô chạy vội lên lầu, cảm giác tội lỗi bủa vây lấy tâm trí. Trong căn phòng cưới vẫn còn thoang thoảng mùi hương của Minh, cô lại vừa cảm thấy rạo rực trước sự đụng chạm của anh trai anh.
Phía dưới nhà, Vũ đứng lặng hồi lâu, bàn tay vừa chạm vào Vy vẫn còn đang run nhẹ. Anh đưa bàn tay ấy lên mũi, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết còn vương lại từ làn da cô. Một nụ cười chua chát và đầy chiếm hữu hiện lên trên gương mặt phong trần.
"Minh à... em đã giao cô ấy cho anh. Vậy thì đừng trách anh nếu anh không thể chỉ là một người anh trai."
Ngôi nhà gỗ giờ đây không còn trống hoác nữa, nhưng nó lại tràn ngập một bầu không khí đặc quánh sự dục vọng bị kìm nén và những ranh giới đạo đức đang bắt đầu lung lay.