Hoàng hôn buông xuống thị trấn vùng cao bằng một màu tím sẫm buồn bã. Sau một ngày dài dọn dẹp xưởng gỗ, Vũ bước vào nhà khi ánh đèn bếp vừa được thắp lên. Mùi gừng hành thơm nồng quyện với mùi cơm mới tỏa ra, cố gắng lấp đầy khoảng không gian lạnh lẽo của căn nhà gỗ.
Vy đứng bên bếp, chiếc tạp dề thắt ngang eo làm tôn lên đường cong mảnh mai, nhỏ nhắn. Cô đang múc canh, hơi nước nóng hổi bốc lên làm mờ nhòe đi gương mặt thanh tú. Khi thấy bóng dáng cao lớn của Vũ xuất hiện ở cửa, cô khẽ giật mình, chiếc muôi trong tay chạm vào thành bát sứ tạo nên một tiếng "keng" thanh mảnh.
"Cơm... cơm chín rồi. Anh tắm rửa rồi vào ăn." – Vy không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cô cúi đầu, chăm chú vào bát canh như thể đó là việc quan trọng nhất thế giới.
Vũ không đáp, anh lặng lẽ đi về phía nhà tắm. Một lát sau, anh trở ra với mái tóc còn ướt nước, những lọn tóc đen nhánh rủ xuống trán, trông anh bớt đi vẻ khắc nghiệt thường ngày nhưng lại thêm phần phong trần, lãng tử. Anh mặc một chiếc áo thun xám đơn giản, nhưng bờ vai rộng và lồng ngực vững chãi vẫn ẩn hiện đầy quyền lực dưới lớp vải.
Bữa cơm được dọn ra trên chiếc bàn gỗ tròn. Theo thói quen, Vy vẫn đặt một đôi đũa và một chiếc bát trống ở vị trí quen thuộc của Minh. Chiếc ghế trống đó như một hố đen ngăn cách giữa hai người.
Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ có tiếng bát đũa chạm nhau khe khẽ và tiếng gió rít qua khe cửa. Vy cố gắng ăn thật chậm, đầu óc cô căng ra vì sự hiện diện của Vũ ở ngay đối diện. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của anh thỉnh thoảng lại dừng trên đỉnh đầu mình, hoặc lướt qua đôi bàn tay gầy gò của cô.
Vũ ăn rất nhanh nhưng điềm tĩnh. Cách anh cầm đũa, cách anh nhai đều mang một vẻ thô mộc, dứt khoát. Vy lén ngước lên nhìn, rồi lại vội vàng cúi xuống khi thấy những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh. Bàn tay ấy vừa mạnh mẽ để khuân vác những súc gỗ nặng, nhưng cũng thật khéo léo để chạm khắc nên những đóa hoa mềm mại. Cô bỗng tự hỏi, cảm giác khi bàn tay ấy chạm lên làn da mình sẽ ra sao...
Ý nghĩ đó khiến Vy đỏ mặt tía tai. Cô vội vã lùa một miếng cơm khô khốc để xua tan đi sự rung động tội lỗi.
"Thức ăn không hợp khẩu vị à?" – Giọng Vũ vang lên, trầm thấp và vang vọng trong căn phòng vắng.
"Dạ... không, em vẫn ổn."
"Em xanh xao quá. Ăn nhiều vào, Minh nó không muốn thấy em tàn tạ thế này đâu."
Nhắc đến Minh, không khí vốn đã ngột ngạt lại càng trở nên đặc quánh. Vy đặt bát xuống, đôi mắt lại bắt đầu ngân ngấn nước.
"Em xin lỗi... em vẫn chưa quen được."
Vũ nhìn cô, bàn tay anh siết chặt chiếc đũa. Anh muốn đưa tay ra vỗ về cô, muốn kéo cô vào lòng để xoa dịu nỗi đau kia, nhưng chiếc ghế trống của em trai anh vẫn nằm đó như một lời cảnh cáo đanh thép.
Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi tung cánh cửa sổ chưa khép chặt, làm ngọn đèn dầu trên kệ bếp chao đảo rồi tắt ngấm. Căn phòng rơi vào bóng tối mờ ảo của ánh trăng ngoài cửa sổ.
Vy hốt hoảng đứng dậy định đi chốt cửa, nhưng vì bóng tối và sự luống cuống, cô va phải chân bàn. Cơ thể cô đổ về phía trước.
"Cẩn thận!"
Vũ đã kịp thời vươn người tới, một bàn tay anh bám chặt cạnh bàn, bàn tay kia vòng qua ôm trọn lấy vai Vy, giữ cô lại ngay sát lồng ngực mình. Trong bóng tối, các giác quan trở nên nhạy bén đến đáng sợ. Vy cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Vũ phả vào trán mình, mùi hương nước tắm thanh khiết quyện với mùi gỗ đàn hương đặc trưng từ cơ thể anh bao vây lấy cô.
Khoảng cách gần đến mức hai cơ thể gần như dán chặt vào nhau. Qua lớp áo mỏng, Vy thấy nhịp tim mình đập liên hồi, hòa cùng nhịp tim mạnh mẽ, dồn dập của Vũ. Anh không buông cô ra, bàn tay trên vai cô khẽ siết lại, các ngón tay vô tình lướt qua vùng cổ nhạy cảm khiến Vy run rẩy phát ra một tiếng rên nhẹ trong cổ họng.
"Vy..." – Tiếng gọi của Vũ khàn đặc, chứa đựng một sự khao khát bị kìm nén bấy lâu nay.
Trong khoảnh khắc ấy, Vy không thấy Minh đâu cả. Cô chỉ thấy người đàn ông này, thấy sức nóng rực rỡ và sự che chở mãnh liệt này. Sự im lặng của bữa cơm đã biến mất, thay vào đó là tiếng gào thét của bản năng và sự tội lỗi đang giằng xé linh hồn.
Vy định thần lại, cô khẽ đẩy anh ra, giọng run bắn: "Em... em đi thắp đèn."
Vũ buông tay, hơi ấm rời đi để lại một cảm giác trống rỗng đến tê tái. Anh đứng lặng trong bóng tối, nhìn theo bóng dáng mảnh mai của Vy đang mò mẫm tìm bật lửa.
Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng còn nặng nề hơn lúc trước, nhưng giờ đây, sự im lặng ấy không còn là vì nỗi đau, mà là vì một bí mật vừa mới nảy mầm giữa hai người.