Sáng sớm, không gian trong ngôi nhà gỗ bao trùm bởi một mùi hương đặc quánh: mùi của gỗ thông mới xẻ quyện lẫn với mùi ẩm mục của rêu phong sau cơn mưa trường kỳ. Vy tỉnh dậy bởi tiếng "cọc cọc" đều đặn phát ra từ phía gian kho. Tiếng đục đẽo ấy vốn đã quá quen thuộc với cô suốt nửa năm qua, nhưng nhịp điệu hôm nay lại khác — mạnh mẽ hơn, dồn dập và có sức nặng hơn.
Vy bước xuống nhà, đôi chân trần chạm vào mặt sàn gỗ lạnh toát. Cô đứng ngoài bậu cửa xưởng làm việc của Vũ, lén nhìn vào trong qua khe cửa khép hờ.
Vũ đang đứng bên một súc gỗ lớn. Anh không mặc áo, chỉ mặc chiếc quần lính bạc màu dính đầy bụi mùn cưa. Những khối cơ trên lưng anh chuyển động nhịp nhàng theo từng nhát đục. Dưới ánh nắng nhạt nhẽo của vùng cao hắt qua ô cửa thông gió, làn da màu đồng của anh bóng loáng mồ hôi, từng thớ thịt săn chắc gồng lên, tỏa ra một sức sống mãnh liệt đến mức lấn át cả không khí u uất của ngôi nhà.
Bất chợt, Vy nhìn thấy trên kệ gỗ cạnh đó là chiếc hộp trang sức nhỏ mà Minh đang làm dở cho cô trước khi anh gặp nạn. Nó vẫn còn thô, những đường nét chưa được đánh bóng.
"Cái đó... Minh nói sẽ tặng em vào ngày kỷ niệm." – Vy khẽ lên tiếng, giọng cô run run phá vỡ sự tĩnh lặng.
Vũ dừng tay. Anh không quay lại ngay, hơi thở anh nặng nề vì lao động quá sức. Sau một nhịp lặng, anh chậm rãi xoay người, bàn tay thô ráp vẫn còn cầm chiếc đục sắc lẹm.
"Tôi thấy nó trong đống đồ của nó. Tôi định... hoàn thiện nốt giúp nó."
Vũ tiến lại gần phía cửa, nơi Vy đang đứng. Mỗi bước chân của anh như mang theo một luồng nhiệt lượng bao vây lấy cô. Anh dừng lại ngay trước mặt Vy, khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi đang đọng lại trên lồng ngực vạm vỡ của anh, rồi từ từ lăn xuống, biến mất dưới cạp quần trễ nải.
Mùi gỗ đàn hương nồng nàn từ cơ thể Vũ phả vào mặt Vy. Nó giống mùi của Minh đến lạ lùng — cùng một loại tinh dầu mà hai anh em họ vẫn thường dùng khi làm việc. Vy nhắm mắt lại, một sự xúc động nghẹn ngào dâng lên. Trong phút giây yếu lòng, cô ngỡ như Minh đang đứng trước mặt mình, vẫn hơi thở ấy, vẫn mùi hương ấy.
Trong cơn mộng mị của ký ức, Vy vô thức đưa tay lên, định chạm vào vết sẹo trên vai Vũ — nơi cô ngỡ là Minh.
"Minh... anh về rồi sao?"
Bàn tay nhỏ bé, mềm mại của Vy vừa chạm vào làn da nóng bỏng của Vũ thì anh bất ngờ chộp lấy cổ tay cô. Anh siết chặt, không quá đau nhưng đủ để khiến Vy bừng tỉnh. Ánh mắt Vũ lúc này không còn là sự lạnh lùng thường thấy, mà là một sự cuồng nhiệt, tối tăm và đầy chiếm đoạt.
"Mở mắt ra, Vy. Nhìn cho kỹ!" – Giọng Vũ khàn đặc, vang lên như tiếng sấm nổ bên tai cô.
Vy bàng hoàng mở mắt. Trước mặt cô không phải là gương mặt hiền lành của Minh, mà là gương mặt phong trần với đôi mắt rực lửa của Vũ. Sự tương đồng về mùi hương đã đánh lừa lý trí cô, nhưng sự tiếp xúc da thịt này lại quá thật, quá mãnh liệt.
Vũ không buông tay, anh kéo mạnh cô sát vào lồng ngực trần của mình. Vy cảm nhận được sự cứng cáp của cơ bắp anh ép chặt vào khuôn ngực phập phồng của mình qua lớp áo lụa mỏng. Mồ hôi của anh thấm sang áo cô, nóng hổi và mang theo một loại bản năng đàn ông thuần túy.
"Em gọi tên nó, nhưng em lại đang run rẩy vì tôi." – Vũ cúi sát, môi anh gần như chạm vào vành tai cô. – "Mùi hương này, em nghĩ là của nó sao? Không, đó là mùi của tôi. Ngay cả Minh... nó cũng học từ tôi mà thôi."
Vy muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô như bị đóng băng trước sự uy hiếp đầy quyến rũ này. Sự tội lỗi dâng cao khi cô nhận ra mình không hề cảm thấy ghê tởm, mà ngược lại, trái tim cô đang đập loạn nhịp vì sự chiếm hữu của người anh chồng.
Trên bức tường phòng khách ngay phía sau họ, tấm di ảnh của Minh vẫn lặng lẽ nhìn vào hư không. Vy nhìn thấy bóng của mình và Vũ quấn quýt lấy nhau trên mặt sàn gỗ, một sự phản bội linh hồn người đã khuất đang diễn ra ngay giữa ban ngày.
Vũ buông cổ tay cô ra, nhưng lại đặt bàn tay to lớn, đầy bụi gỗ lên má cô, ngón cái thô ráp lướt qua làn môi đang run rẩy.
"Đừng tìm bóng dáng nó ở tôi. Tôi sẽ khiến em... chỉ nhớ đến tôi thôi."
Nói rồi, anh quay lưng trở lại với súc gỗ, nhát đục tiếp theo vang lên chát chúa như muốn chém đứt sợi dây đạo đức cuối cùng đang níu giữ hai người. Vy chạy trốn vào phòng, mùi gỗ vẫn ám chặt trên quần áo, trên da thịt và trong cả hơi thở của cô.