MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBù Đắp Sự Cô Đơn Cho Em DâuChương 6

Bù Đắp Sự Cô Đơn Cho Em Dâu

Chương 6

826 từ · ~5 phút đọc

Buổi chiều ở vùng cao thường đến sớm hơn dự định. Ánh hoàng hôn đỏ ối như máu loãng tạt qua những tán thông già, hắt những vệt sáng cuối cùng vào căn nhà gỗ đang chìm trong tĩnh lặng. Vy đứng ở chân cầu thang, đôi mắt thẫn thờ nhìn về phía hiên sau — nơi một bóng người đang đứng lặng lẽ nhìn về phía đại ngàn.

Trong ánh sáng nhập nhẹm, bóng lưng ấy rộng bản, vững chãi, hơi khòm xuống như đang mang vác cả một bầu trời tâm sự. Người đàn ông đó mặc chiếc áo sơ mi màu xanh rêu cũ kỹ — chiếc áo mà Minh vẫn thường mặc mỗi khi hai vợ chồng cùng nhau ra vườn hái trà.

"Minh... anh về rồi à?"

Tiếng thầm thì của Vy tan ra trong gió. Trái tim cô thắt lại, một niềm hy vọng điên rồ bùng lên lấn át cả lý trí. Cô chạy vội về phía cái bóng ấy, đôi chân trần dẫm trên sàn gỗ không gây ra một tiếng động. Từ phía sau, Vy vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng người đàn ông, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn, ấm nóng.

"Anh đi đâu mà lâu thế... Em sợ lắm... Đừng bỏ em đi nữa..."

Vy nấc nghẹn, nước mắt thấm đẫm lớp vải sơ mi. Cô tham lam hít hà mùi hương quen thuộc, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vòng eo săn chắc của người đàn ông. Cô cảm thấy cơ thể anh cứng đờ lại ngay lập tức dưới cái ôm của mình. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy hai người, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá.

Người đàn ông chậm rãi xoay người lại.

Vy bàng hoàng ngước lên. Dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, gương mặt hiện ra không phải là những đường nét mềm mại, dịu dàng của Minh. Đó là khuôn mặt góc cạnh với bộ râu quai nón mờ xanh, đôi lông mày rậm nhíu chặt và ánh mắt sâu thẳm như hố đen của Vũ.

"Vy! Nhìn cho rõ, tôi là ai?"

Giọng nói trầm thấp, đầy uy lực của Vũ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vy, khiến cô tỉnh mộng. Cô hốt hoảng buông tay ra, lùi lại vài bước, suýt chút nữa ngã nhào nếu Vũ không kịp vươn tay chộp lấy eo cô, kéo mạnh vào lòng anh.

"Anh... em xin lỗi... cái áo đó..." – Vy lắp bắp, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và cả sự kinh hãi.

Vũ nhìn xuống chiếc áo mình đang mặc, rồi lại nhìn xoáy vào đôi mắt đang đẫm lệ của Vy. Anh không buông cô ra, trái lại, bàn tay đang giữ eo cô càng siết chặt hơn, ép sát cơ thể mảnh mai của cô vào lồng ngực mình.

"Áo là của nó, nhưng người đang đứng trước mặt em là tôi. Em định lừa dối bản thân mình đến bao giờ?"

Vũ cúi thấp xuống, hơi thở nồng nàn và nóng hổi của anh phả lên làn da cổ nhạy cảm của Vy. Cô rùng mình, cảm nhận rõ rệt sự khác biệt. Minh chưa bao giờ mang lại cho cô cảm giác áp chế mãnh liệt đến mức nghẹt thở thế này. Sự đụng chạm của Vũ giống như ngọn lửa rừng, thiêu rụi mọi lớp phòng vệ mỏng manh của cô.

"Buông em ra... anh Vũ... làm ơn..." – Tiếng khẩn cầu của Vy yếu ớt dần khi bàn tay thô ráp của Vũ bắt đầu di chuyển, vuốt dọc theo sống lưng cô, một sự mơn trớn đầy chiếm hữu.

"Em sợ tôi, hay sợ rằng em đang bắt đầu thích sự hiện diện của tôi?" – Vũ thầm thì bên tai cô, môi anh gần như chạm vào vành tai đang nóng bừng của Vy. – "Minh đi rồi, Vy ạ. Đừng gọi tên nó khi em đang nằm trong vòng tay tôi."

Vy nghẹn lời. Sự thật nghiệt ngã bị Vũ phơi bày trần trụi. Cô dằn vặt vì nỗi nhớ chồng, nhưng chính cơ thể cô lại đang run rẩy, phản ứng lại trước sức hút nam tính đầy nguy hiểm của anh chồng. Sự nhầm lẫn ban đầu giờ đây biến thành một sự thật ê chề: Cô đang khao khát hơi ấm, bất kể hơi ấm đó đến từ ai.

Dưới bóng chiều tà, hai chiếc bóng quện vào nhau trên sàn gỗ, kéo dài ra tận hiên nhà. Vy nhắm nghiền mắt lại, cố gắng đẩy lùi hình ảnh di ảnh của Minh đang mỉm cười trong phòng khách, nhưng mùi hương gỗ và sức nóng từ cơ thể Vũ lại khiến cô không thể cưỡng lại được sự sa ngã đầy tội lỗi này.

Vũ buông cô ra, nhưng trước khi quay đi, anh để lại một câu nói khiến Vy đứng lặng người giữa cơn gió lạnh: "Đêm nay, đừng có vào nhầm phòng tôi."