Sau buổi chiều kinh hoàng ở hiên sau, không khí trong ngôi nhà gỗ trở nên đặc quánh sự gượng gạo. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở của người này đều lọt vào tai người kia, dù họ đã cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể.
Sáng hôm sau, Vy xuống bếp sớm hơn thường lệ. Cô hy vọng sẽ tránh được việc chạm mặt Vũ, nhưng khi bước vào gian phòng chính, cô đã thấy anh ngồi đó. Vũ đã pha sẵn một ấm trà gừng, khói nghi ngút hòa cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt. Anh đã thay chiếc áo sơ mi của Minh, hiện tại chỉ mặc một chiếc áo thun đen bó sát, làm nổi bật những khối cơ bắp rắn chắc và vẻ lạnh lùng vốn có.
"Ngồi xuống đi. Chúng ta cần nói chuyện." – Vũ hất hàm về phía chiếc ghế đối diện, giọng nói không chút ấm sắc.
Vy khép nép ngồi xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Cô không dám ngước lên, chỉ nhìn chăm chú vào những đường vân gỗ trên mặt bàn.
"Từ hôm nay, chúng ta sẽ thiết lập một vài quy tắc." – Vũ gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên. – "Thứ nhất, sau tám giờ tối, nếu không có việc gì hệ trọng, em không được ra khỏi phòng. Thứ hai, tuyệt đối không được chạm vào đồ đạc cá nhân của tôi, và tôi cũng sẽ như vậy với em. Thứ ba..."
Vũ dừng lại một chút, ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn vào vết đỏ nhạt trên cổ tay Vy — dấu vết mà anh đã siết lấy cô hôm qua.
"Thứ ba, không được nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa. Đừng tìm kiếm bất kỳ ai khác trên khuôn mặt này. Tôi không phải là vật thay thế."
Từng lời của Vũ như những nhát búa đóng đinh vào không gian. Vy khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn đắng: "Em hiểu rồi... em xin lỗi."
Nhưng những quy tắc mà Vũ đặt ra, thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh để che đậy một sự thật mãnh liệt hơn. Càng cố gắng không nhìn, Vy lại càng nhạy cảm với sự hiện diện của anh.
Buổi chiều, khi Vy đang phục chế bức tranh lụa cũ ở phòng khách, Vũ đi ngang qua để lên lầu. Theo quy tắc "giữ khoảng cách", cô vội vàng lùi lại để nhường đường. Nhưng vì sàn gỗ vừa được lau còn trơn, gót chân Vy trượt dài. Theo bản năng, cô với tay tìm điểm tựa và vô tình bám chặt lấy thắt lưng của Vũ.
Quy tắc "không chạm" ngay lập tức bị phá vỡ.
Cơ thể Vũ cứng đờ. Anh không đẩy cô ra ngay mà đứng yên như hóa đá. Vy áp sát mặt vào hông anh, cảm nhận được sự săn chắc của cơ bụng và sức nóng tỏa ra từ lớp vải áo thun. Mùi mồ hôi nam tính pha lẫn mùi gỗ thông của anh sộc vào mũi cô, khiến lý trí cô một lần nữa lung lay.
Vũ cúi xuống, bàn tay thô ráp của anh nắm lấy đôi tay đang run rẩy của cô ở ngang hông mình. Anh không gỡ ra, mà thay vào đó, anh xoay người lại, ép Vy vào cột gỗ trụ giữa nhà. Hai tay anh chống hai bên, khóa chặt cô trong khoảng không gian nhỏ hẹp.
"Em vừa phá vỡ quy tắc, Vy ạ." – Vũ thầm thì, giọng nói trầm thấp rung động cả lồng ngực.
Ánh mắt anh rực cháy, lướt qua đôi gò má ửng hồng và dừng lại ở bờ môi đang hé mở của cô. Vy thở dốc, lồng ngực phập phồng chạm khẽ vào ngực anh theo từng nhịp thở.
"Em... em vô tình..." – Cô lí nhí, nhưng bàn tay cô vẫn không tự chủ được mà bám lấy bắp tay cuồn cuộn của anh.
"Vô tình sao?" – Vũ cười nhạt, một nụ cười đầy nguy hiểm. – "Cơ thể em nói dối tệ lắm. Nó đang run lên vì khao khát được tôi chạm vào, đúng không?"
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn tính bằng milimet. Vy có thể cảm nhận được sức nóng rực từ môi anh sắp chạm vào môi mình. Sự cấm kỵ và tội lỗi như một thứ chất kích thích chạy dọc huyết quản, khiến cô vừa muốn chạy trốn, vừa muốn buông xuôi hoàn toàn vào vòng tay người anh chồng.
Ngay lúc cao trào, tiếng chuông đồng hồ treo tường điểm tám tiếng ngân vang, phá tan bầu không khí đặc quánh. Vũ khựng lại, ánh mắt anh lấy lại vẻ lạnh lùng như thường lệ. Anh buông tay, lùi lại một bước, để lại Vy đứng đó với hơi thở hỗn loạn.
"Tám giờ rồi. Về phòng đi."
Vũ quay lưng đi thẳng lên lầu, bước chân nặng nề như đang cố đè nén một con thú dữ trong lòng. Vy đứng lặng giữa phòng khách tối lờ mờ, lòng bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm và sức mạnh từ bắp tay anh. Cô nhận ra rằng, những quy tắc ngầm này không phải để bảo vệ họ, mà là để ngăn cản một vụ nổ lớn sắp sửa xảy ra.