Bù Đắp Sự Cô Đơn Cho Em Dâu

Chương 8

857 từ · ~5 phút đọc

Đêm ở vùng cao luôn mang theo cái lạnh cắt da và tiếng gió rít qua những khe hở của ngôi nhà gỗ, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn chưa siêu thoát. Vy nằm trong căn phòng cũ, bóng tối đặc quánh bủa vây. Dù đã uống một chút trà an thần, nhưng giấc ngủ vẫn đến với cô một cách nặng nề và đầy ám ảnh.

Trong cơn mê sảng, Vy thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng sương mù trắng xóa. Minh ở đó, anh mặc chiếc áo sơ mi xanh rêu quen thuộc, lưng quay về phía cô. Cô gọi tên anh, nhưng khi anh quay lại, gương mặt anh bỗng chốc tan chảy, biến thành một khối đen ngòm với đôi mắt rực lửa. Tiếng thét của Vy bị nghẹn lại nơi cổ họng. Cô vùng vẫy, cảm giác như có hàng ngàn cánh tay lạnh lẽo đang kéo mình xuống bùn lầy.

"Minh! Đừng bỏ em! Minh ơi!"

Vy bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa thấm ướt cả lớp áo ngủ bằng lụa mỏng. Tim cô đập loạn nhịp, tiếng thở dốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cơn ác mộng quá thật khiến cô hoảng loạn, Vy không kịp suy nghĩ, cô tung chăn, lao ra khỏi phòng như một bản năng tìm kiếm sự sống.

Hành lang tối om, chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt qua cửa sổ. Vy chạy về phía phòng khách — nơi cô biết Vũ thường thức muộn.

"Anh Vũ! Anh Vũ ơi!"

Dưới ánh đèn dầu leo lét, Vũ đang ngồi bên bàn gỗ, trên tay vẫn cầm một mảnh gỗ chưa thành hình. Nghe tiếng gọi thất thanh, anh bật dậy ngay lập tức. Vy lao vào lòng anh, đôi tay nhỏ bé bám chặt lấy thắt lưng anh, cả cơ thể cô run rẩy bần bật như một chiếc lá trước bão.

"Cứu em... Minh... anh ấy... anh ấy về tìm em..." – Vy nức nở, mặt vùi sâu vào lồng ngực rộng lớn của Vũ.

Quy tắc "không được ra khỏi phòng sau tám giờ" và "không được chạm vào nhau" hoàn toàn sụp đổ trong tích tắc.

Vũ đứng lặng, bàn tay anh lơ lửng giữa không trung một giây trước khi chậm rãi hạ xuống, ôm chặt lấy tấm lưng trần đang run rẩy của Vy. Anh có thể cảm nhận được sự mỏng manh của lớp vải lụa và làn da nóng hổi của cô dưới lòng bàn tay mình. Mùi hương hoa nhài trộn lẫn với mùi mồ hôi của sự sợ hãi từ người cô xộc thẳng vào khứu giác, kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất của anh.

"Chỉ là ác mộng thôi. Tôi ở đây." – Giọng Vũ khàn đặc, một bàn tay anh luồn vào làn tóc mây của cô, nhẹ nhàng vuốt ve để trấn an.

Nhưng Vy không ngừng run rẩy. Trong cơn hoảng loạn, cô càng rúc sâu hơn vào hơi ấm duy nhất mà cô có thể bám víu. Sự cọ xát của bầu ngực phập phồng của cô vào khuôn ngực rắn chắc của Vũ khiến hơi thở của anh trở nên dồn dập. Anh cúi xuống, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim của hai người đang va đập vào nhau qua hai lớp áo mỏng.

"Vy... nhìn tôi này." – Vũ nâng cằm cô lên.

Dưới ánh trăng xanh xao, gương mặt Vy đẫm lệ, đôi môi run rẩy hé mở. Trong mắt cô lúc này không có Minh, chỉ có hình bóng của người đàn ông đang che chở mình. Sự yếu đuối của cô là một thứ vũ khí nguy hiểm, nó đánh gục mọi sự phòng vệ cuối cùng của Vũ.

Bàn tay to lớn của Vũ không rời khỏi má cô, ngón cái thô ráp chậm rãi vuốt ve bờ môi mọng nước. Ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng một thứ dục vọng bị kìm nén quá lâu nay đã đến lúc bùng nổ.

"Em có biết em đang làm gì không?" – Anh thầm thì, khoảng cách giữa hai môi chỉ còn là một hơi thở. – "Nếu em còn đứng đây, tôi sẽ không thể coi em là em dâu được nữa."

Vy không lùi lại. Cô nhắm mắt, một giọt nước mắt lăn dài. Trong khoảnh khắc ấy, cô khao khát một nụ hôn, khao khát một sự chiếm đoạt để xóa đi nỗi sợ hãi về cái chết. Cô muốn cảm nhận mình còn sống, dù cái giá phải trả là sự phản bội lại mọi luân thường.

Vũ không đợi thêm một giây nào nữa. Anh cúi xuống, môi anh chạm nhẹ rồi dần siết chặt lấy môi cô trong một nụ hôn cuồng nhiệt, nồng nặc vị đắng cay và sự tội lỗi. Vy run rẩy đón nhận, bàn tay cô bám chặt lấy vai anh, cảm nhận sức mạnh mãnh liệt của người anh chồng đang bao trùm lấy thế giới của mình.

Cơn ác mộng đã qua, nhưng một thực tại đầy cấm kỵ và đê mê vừa chính thức bắt đầu dưới mái nhà gỗ này.