Dư âm của nụ hôn đêm qua vẫn còn lởn vởn trong không khí như một làn sương mù không thể xua tan. Sáng hôm sau, Vy thức dậy với cảm giác đôi môi mình vẫn còn hơi sưng và tê dại. Cô không dám bước xuống nhà, chỉ ngồi bó gối bên khung cửa sổ, nhìn những giọt sương sớm đọng trên lá thông.
Sự tội lỗi bủa vây lấy cô. Cô đã hôn anh trai của chồng mình — người đàn ông đáng lẽ ra cô phải gọi bằng "anh" với tất cả sự tôn trọng. Nhưng điều khiến cô kinh hãi hơn cả là cảm giác đê mê mà nụ hôn đó mang lại; nó mãnh liệt đến mức khiến những ký ức về Minh trở nên mờ nhạt như một bức ảnh cũ bị phai màu.
Dưới nhà, tiếng đục gỗ vốn dĩ đều đặn nay bỗng chốc khựng lại, rồi lại vang lên một cách dồn dập, gắt gỏng. Vũ cũng đang không ổn.
Vy lấy hết can đảm bước xuống bếp. Cô cần đối mặt, vì ngôi nhà này quá nhỏ để có thể trốn tránh mãi mãi. Khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa bếp, cửa bất ngờ mở từ bên trong. Vũ đứng đó, hơi thở anh nóng hổi, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo thun làm lộ ra những đường nét cơ bắp cuồn cuộn.
Hai người đứng chôn chân tại chỗ. Vy vội vàng cúi gầm mặt, nhưng Vũ đã nhanh hơn một bước. Anh vươn tay chốt cửa bếp lại, giam cô vào một không gian chỉ có hai người và mùi gỗ nồng đậm.
"Em định tránh mặt tôi đến bao giờ?" – Giọng Vũ khàn đặc, có chút gì đó vụng về và bối rối mà Vy chưa từng thấy ở người đàn ông sắt đá này.
"Em... em không có. Em chỉ muốn nấu bữa sáng."
Vũ tiến lại gần, đôi bàn tay thô ráp vốn chỉ quen cầm đục gỗ nay lại vụng về đặt lên vai cô. Anh xoay người cô lại, ép cô nhìn vào mắt mình. Ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng của một người giám hộ, mà đầy rẫy sự dằn vặt.
"Về chuyện đêm qua... tôi không hối hận." – Vũ gằn từng chữ. – "Nhưng tôi xin lỗi vì đã làm em sợ."
Bàn tay anh trượt xuống, ngón tay cái vô tình lướt qua xương quai xanh lộ ra sau cổ áo ngủ rộng. Vy rùng mình, một cảm giác tê dại lan tỏa. Cô có thể cảm nhận được sự vụng về trong cách anh chạm vào mình — nó không thuần thục như cách anh điều khiển những khối gỗ, nó thô mộc, run rẩy và đầy bản năng.
"Đừng xin lỗi..." – Vy thì thào, cô vô thức tựa đầu vào lồng ngực anh. – "Chỉ là em thấy mình thật tồi tệ."
Vũ thở dài, một hơi thở nặng nề và nóng rực. Anh vòng tay ôm lấy cô, một vòng tay vụng về nhưng đầy che chở. Anh không siết chặt như đêm qua, mà chỉ đơn giản là bao bọc cô, để cô cảm nhận được sự hiện diện vững chãi của mình.
Trong không gian bếp chật hẹp, giữa những bình gốm và rổ rá, vòng tay ấy mang lại một sự an ủi kỳ lạ. Vy nhắm mắt, bàn tay cô đặt lên bắp tay anh, cảm nhận những đường gân nổi rõ và sức mạnh tiềm tàng bên trong. Sự va chạm này không nồng cháy như nụ hôn, nhưng nó lại mang tính chiếm hữu âm thầm.
"Minh sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta." – Vy lẩm bẩm trong lòng ngực anh.
Vũ im lặng một lúc lâu, rồi anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc còn vương mùi gối của cô.
"Tôi sẽ gánh chịu mọi tội lỗi. Còn em, chỉ cần ở yên trong vòng tay này là đủ."
Sự vụng về của họ trong cách đối xử với nhau bắt đầu thay đổi. Họ không còn là hai người lạ chung nhà, mà đã trở thành hai kẻ đồng lõa trong một mối quan hệ sai trái. Vy nhận ra, vòng tay của Vũ giống như một cái bẫy ngọt ngào bằng gỗ quý: nó thô ráp, cứng cáp nhưng lại khiến cô không cách nào muốn thoát ra.
Bữa sáng hôm đó vẫn diễn ra trong im lặng, nhưng cái im lặng ấy không còn lạnh lẽo. Dưới gầm bàn, chân của Vũ vô tình chạm vào chân Vy. Cô không thu chân lại, và anh cũng không rời đi. Sự đụng chạm bí mật ấy khiến bữa cơm đơn sơ trở nên nóng bỏng và đầy ám muội.