Mưa dầm dề nhiều ngày khiến mái nhà gỗ bắt đầu có dấu hiệu rò rỉ. Vy đứng ở góc bếp, loay hoay hứng những giọt nước đục ngầu rơi xuống từ khe hở trên trần nhà. Tiếng "tỏng, tỏng" vang lên đều đặn giữa không gian vắng lặng, nghe như tiếng đếm ngược của một sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt.
Vũ bước vào, trên vai anh là một cuộn dây thừng và túi đồ nghề nặng trịch. Anh không nói một lời, chỉ liếc nhìn vũng nước dưới chân Vy rồi lẳng lặng leo lên chiếc thang tre bắc ra sau nhà.
Một lúc sau, Vy nghe thấy tiếng bước chân nặng nề phía trên mái nhà, hòa cùng tiếng gõ búa dứt khoát. Dưới cơn mưa xối xả, bóng dáng cao lớn của Vũ hiện lên mờ ảo qua lớp cửa kính sũng nước. Anh đang gồng mình giữa gió rét để sửa sang lại nơi trú ẩn cho cô.
Vy cảm thấy tim mình thắt lại. Sự quan tâm của Vũ không nồng nhiệt, không lời lẽ hoa mỹ như Minh. Anh chỉ lặng lẽ làm, lặng lẽ che chắn cho cô theo cách thô mộc nhất.
Gần một giờ sau, Vũ trở vào nhà. Anh ướt sũng như một con gấu lớn bị ngấm nước. Chiếc áo thun dán chặt vào những khối cơ bắp rắn rỏi, nước mưa chảy ròng ròng từ mái tóc ngắn xuống khuôn mặt góc cạnh, rồi mất hút nơi lồng ngực vạm vỡ. Anh run nhẹ vì lạnh, nhưng đôi mắt vẫn sắc sảo khi nhìn về phía cô.
"Sửa xong rồi. Đêm nay sẽ không còn dột nữa."
"Anh tắm ngay đi, kẻo cảm lạnh." – Vy vội vàng mang đến một chiếc khăn bông trắng.
Trong lúc cô định đưa khăn cho anh, Vũ bất ngờ nắm lấy cổ tay cô. Bàn tay anh lạnh ngắt vì mưa, nhưng sức mạnh tỏa ra từ những ngón tay thô ráp vẫn khiến Vy rùng mình. Anh kéo cô lại gần hơn, khoảng cách chỉ còn gang tấc. Mùi nước mưa tinh khiết quyện với mùi da thịt nam tính từ người anh bao vây lấy cô.
"Vy, em đang run à?" – Giọng Vũ trầm thấp, hơi thở anh phả lên trán cô, nóng hổi đối lập hoàn toàn với làn da lạnh lẽo.
"Em... em lo cho anh thôi." – Cô thầm thì, đôi mắt bối rối nhìn vào những giọt nước đang lăn dài trên xương quai xanh của anh.
Vũ không buông tay, anh nhận lấy chiếc khăn nhưng thay vì lau người, anh lại dùng nó để lau đi những vệt nước vô tình bắn lên gò má của Vy. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với đục gỗ nay lại mềm mỏng lạ thường khi lướt trên làn da mịn màng của cô. Sự đụng chạm này không mang theo dục vọng mãnh liệt như đêm ác mộng, nhưng nó lại chứa đựng một sự dịu dàng khiến lòng người tan chảy.
Cánh tay anh vô tình sượt qua bầu ngực của cô khi anh với tay lau tóc. Một cảm giác tê dại như dòng điện chạy qua, khiến Vy hơi lùi lại nhưng Vũ đã nhanh tay giữ lấy eo cô.
"Đứng yên." – Anh gầm nhẹ trong cổ họng, một âm thanh đầy tính chiếm hữu.
Anh cúi xuống, mái tóc ướt của anh cọ vào má cô, mang theo hơi lạnh của nước mưa nhưng lại đốt cháy tâm trí cô bằng sự gần gũi quá mức. Vy cảm nhận được nhịp tim mình đập loạn nhịp, đối chọi với nhịp tim vững chãi, bình thản của người đàn ông trước mặt.
Vũ lặng lẽ buông cô ra rồi đi vào nhà tắm, nhưng trước đó, anh không quên đặt vào tay cô một túi nhỏ bọc trong vải sáp. "Bánh gừng đấy, ăn cho ấm bụng."
Đó là loại bánh mà Vy thích nhất ở thị trấn, nhưng để mua được nó giữa trời mưa bão này, anh chắc chắn đã phải đi một quãng đường rất xa trước khi về nhà sửa mái. Sự quan tâm thầm lặng ấy giống như một sợi dây vô hình, từng chút một siết chặt lấy trái tim cô, khiến cô dần quên đi mình đang là một góa phụ.
Đêm đó, trong lúc Vy đang sấy tóc ở phòng khách, Vũ đi ngang qua. Anh dừng lại, đón lấy máy sấy từ tay cô. Những ngón tay thô ráp luồn vào làn tóc mây, hơi nóng của máy sấy hòa cùng hơi nóng từ lòng bàn tay anh khiến Vy lờ đờ vì đê mê.
Không một lời nói, chỉ có tiếng máy sấy rì rì và sự chăm sóc vụng về của người anh chồng. Vy nhận ra, chính những cử chỉ không tên này mới là thứ thuốc độc đáng sợ nhất, nó khiến cô dần chấp nhận sự hiện diện của anh như một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình, đẩy Minh vào một góc tối xa xăm của ký ức.