MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBurnout & Love.Chương 10: Khi cơ thể lên tiếng cảnh báo

Burnout & Love.

Chương 10: Khi cơ thể lên tiếng cảnh báo

1,010 từ · ~6 phút đọc

10:00 sáng.

Cơn hưng phấn ngắn ngủi từ nụ hôn đêm qua tan biến nhanh chóng như sương mù gặp nắng gắt. Trịnh An đứng trong thang máy, cảm giác trọng lực như đang kéo ghì cả cơ thể cô xuống sàn. Sáng nay, cô phải dùng đến lớp concealer thứ ba mới tạm che được vẻ xám xịt trên khuôn mặt, nhưng đôi môi thì vẫn tái nhợt bất chấp sắc đỏ của thỏi son lì.

Hôm nay là buổi trình bày lại concept cho dự án Healthy-Life mà cô giờ chỉ đóng vai trò "hỗ trợ". Ms. Linh ngồi đó, gương mặt sắc lạnh như một tảng băng trôi.

"An, đọc lại biên bản cuộc họp hôm trước đi," Ms. Linh ra lệnh, mắt không rời khỏi màn hình iPad.

An đứng dậy, mở cuốn sổ tay. Đột nhiên, những dòng chữ trên giấy bắt đầu nhảy múa. Chúng xoắn lấy nhau, nhòe nhẹt rồi tan ra thành những vệt đen không hình thù. Một cơn choáng váng ập đến, mạnh mẽ như một con sóng dữ. Tai An vang lên tiếng e e chói tai, hệt như tiếng tivi mất tín hiệu.

"Dạ... biên bản..." giọng An hụt hơi. Cô bám chặt tay vào cạnh bàn, những đầu ngón tay trắng bệch.

Mùi tinh dầu sả chanh trong phòng họp vốn thanh khiết giờ trở nên nồng nặc, lợm giọng. An thấy ngực mình thắt lại, oxy dường như không thể lọt vào phổi. Thế giới xung quanh cô bắt đầu tối dần ở các góc, thu hẹp lại thành một điểm sáng duy nhất trên mặt bàn.

"An? Em có nghe chị nói không?" Tiếng của Ms. Linh nghe xa xăm như vọng lại từ dưới đáy vực.

An định trả lời, nhưng đầu gối cô đột ngột khuỵu xuống. Tiếng đổ rầm của chiếc ghế xoay là âm thanh cuối cùng cô nghe thấy trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm.

Cùng lúc đó, tại văn phòng Startup bên kia phố.

Lê Vũ Khánh đang ngồi trước ba màn hình lớn. Hệ thống đang gặp một lỗi logic nghiêm trọng ngay trước giờ demo cho nhà đầu tư. Anh cần phải sửa nó ngay lập tức. Nhưng khi anh đưa tay lên bàn phím, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Đôi bàn tay anh không còn rung nhẹ như mọi khi nữa. Chúng hoàn toàn mất kiểm soát. Các ngón tay co quắp lại, cứng đờ như gỗ. Khánh cố gắng ra lệnh cho bộ não, nhưng tín hiệu dường như bị đứt đoạn. Anh nhìn đôi tay mình như nhìn vào một vật thể xa lạ.

"Khánh, xong chưa em? Sếp tổng vào rồi!" Tiếng giục giã vang lên bên tai.

Khánh mím môi, dùng hết sức bình sinh để nhấn một phím Enter. Một cơn đau nhói chạy dọc từ cổ tay lên tận đại não khiến anh rên rỉ. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nhận ra mình không thể gõ thêm được một dòng code nào nữa. Cơ thể anh, cỗ máy mà anh đã vắt kiệt trong suốt 5 năm qua, đã chính thức tuyên bố đình công.

Anh gục đầu xuống bàn phím, tiếng gõ lộp độp của những phím bấm vô nghĩa vang lên trên màn hình: asdfjjjjjjjjjjjjjjjjjjj...

"Tôi... tôi không làm được nữa," Khánh thào thào, mắt anh nhòe đi.

14:00 chiều.

An tỉnh dậy trên giường bệnh, mùi thuốc khử trùng nồng nặc lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác. Cô thấy một bóng người cao gầy ngồi bên cạnh, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ nhưng không vẽ gì cả.

"Khánh?" An gọi khẽ, giọng yếu ớt.

Khánh ngước lên. Gương mặt anh trông còn tệ hơn cả lần đầu họ gặp nhau. Anh giơ đôi bàn tay vẫn còn hơi cứng đắc ra cho cô thấy.

"Cơ thể chúng ta đình công rồi, An ạ. Em ngất ở văn phòng, còn tôi... tôi vừa suýt làm sập cả hệ thống vì tay không cử động được."

An nhìn lên chai nước biển đang nhỏ từng giọt đều đặn. Cô không thấy sợ hãi, cũng không thấy lo lắng cho công việc nữa. Một sự nhẹ nhõm kỳ lạ dâng lên. Khi cơ thể đã chạm đến giới hạn và đổ sụp xuống, hóa ra đó lại là lúc tâm trí được giải phóng khỏi những nỗi sợ mơ hồ về việc bị đào thải.

"Bác sĩ nói sao?" An hỏi.

"Kiệt sức toàn diện. Suy nhược thần kinh mức độ nặng. Họ yêu cầu chúng ta phải nghỉ ngơi hoàn toàn trong ít nhất một tháng nếu không muốn bị đột quỵ," Khánh nói, giọng anh phẳng lặng nhưng chứa đựng sự dứt khoát.

An nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống gối. "Một tháng... Ms. Linh sẽ đuổi việc em mất."

"Thì sao chứ?" Khánh đột ngột nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. Đôi bàn tay anh dù vẫn còn đau đớn nhưng lại rất vững chãi. "Chúng ta đã chết đi một lần rồi, An. Em muốn quay lại đó để chết thêm lần nữa sao?"

Tiếng máy đo nhịp tim tít tít đều đặn như một lời nhắc nhở rằng họ vẫn còn cơ hội để bắt đầu lại. An nhìn ra cửa sổ bệnh viện, nơi nắng chiều vàng vọt đang tắt dần trên những ngọn cây. Lần đầu tiên sau nhiều năm đeo chiếc đồng hồ hỏng, cô cảm thấy mình không cần phải đuổi theo thời gian nữa.

Phần 1 của cuộc đời họ—cuộc đời của những cỗ máy không ngủ—đã kết thúc bằng một cú ngã đau đớn. Nhưng giữa đống đổ nát của sức khỏe và sự nghiệp, họ đã tìm thấy nhau.

"Khánh này," An quay sang nhìn anh. "Anh còn mì tôm không?"

Khánh bật cười, một điệu cười khàn đặc nhưng nhẹ nhõm. "Hết rồi. Nhưng tôi biết một chỗ có cháo hành ngon lắm. Mai ra viện, tôi đưa em đi."

Họ nằm đó, trong căn phòng bệnh sực mùi hóa chất, giữa thành phố vẫn đang quay cuồng trong những deadline. Nhưng lần này, họ đã chọn dừng lại.