MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBurnout & Love.Chương 9: Nụ hôn vội dưới ánh đèn đường vàng vọt

Burnout & Love.

Chương 9: Nụ hôn vội dưới ánh đèn đường vàng vọt

1,059 từ · ~6 phút đọc

23:30 đêm.

Mưa đã ngưng nhưng hơi nước vẫn còn lở lửng trong không gian, bám vào mặt kính các tòa nhà, tạo nên một lớp màng mờ đục. An và Khánh bước đi trên vỉa hè lát gạch xanh đã bong tróc, bóng của họ kéo dài ra rồi thu ngắn lại dưới mỗi cột đèn đường.

Cổ họng An vẫn còn dư vị đắng ngắt của chai thuốc xịt họng, nhưng lồng ngực cô đã bớt đi cảm giác bị bóp nghẹt sau khi khóc xong tại trạm ATM. Cô liếc nhìn Khánh. Anh đi chậm lại, đôi bàn tay đút sâu vào túi áo khoác gió. Ánh đèn vàng vọt đổ xuống từ trên cao, hắt lên gương mặt anh những mảng sáng tối sắc sảo, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy lãng tử của một kẻ đã quá lâu không biết đến giấc ngủ trọn vẹn.

Họ dừng lại trước một ngã tư vắng lặng. Tiếng đèn giao thông chuyển màu tách tách nghe rõ mồn một giữa đêm khuya.

"Hôm nay," An lên tiếng, giọng cô hơi khàn, "tôi đã định tắt máy và đi đâu đó thật xa. Nhưng tôi nhận ra mình chẳng có nơi nào để đi cả. Mọi con đường đều dẫn về một bản deadline hoặc một lời nói dối."

Khánh quay sang nhìn cô. Anh thấy những vệt concealer trên mặt cô đã bị nước mắt rửa trôi một phần, để lộ làn da xanh xao và quầng mắt sẫm màu. Nhưng lúc này, trông cô thực hơn bao giờ hết. Không còn là Senior Copywriter sắc sảo, chỉ còn là một cô gái 25 tuổi đang kiệt sức.

"Tôi cũng vậy," Khánh nói, giọng trầm đục. "Tôi từng nghĩ mình là một lead giỏi vì tôi bảo vệ được team. Nhưng hôm nay, khi nhìn Nam xin nghỉ, tôi thấy mình giống một kẻ tội đồ. Tôi bảo vệ họ bằng cách bắt họ cùng tôi làm nô lệ cho những dòng mã. Chúng ta đều đang chạy trốn trong khi vẫn đứng yên một chỗ."

Một cơn gió lạnh tạt qua. An khẽ rùng mình. Theo phản xạ, Khánh bước lên một bước, chắn gió cho cô. Khoảng cách giữa họ đột ngột thu hẹp lại. An có thể ngửi thấy mùi cà phê đen quen thuộc tỏa ra từ người anh, lẫn trong đó là mùi mưa và mùi giấy mới từ cuốn sổ tay trong túi áo anh.

Sự im lặng bao trùm lấy họ. Nhưng lần này, nó không phải là sự im lặng trống rỗng mà An hằng sợ hãi. Đó là sự im lặng đầy ắp những thấu hiểu mà ngôn từ không thể diễn tả được.

An ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn đường. Cô thấy mình trong đôi mắt mệt mỏi của Khánh—một kẻ đồng cảnh ngộ, một người duy nhất trong thành phố hàng triệu dân này thực sự hỏi cô về nhịp thở thay vì thu nhập.

Khánh nhìn xuống đôi môi hơi run của An. Một thứ cảm xúc bản năng, nguyên sơ bùng lên giữa đống tro tàn của sự kiệt sức. Anh đưa bàn tay gân guốc lên, những ngón tay dài chạm vào gò má cô. Bàn tay anh vẫn rung, một sự rung rẩy của hệ thần kinh đã quá tải, nhưng cái chạm lại vô cùng mãnh liệt.

"Đừng nghĩ về ngày mai nữa," anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cô. "Chỉ bây giờ thôi."

Và rồi anh cúi xuống.

Nụ hôn đến một cách vội vã và vụng về, nồng nặc vị cà phê và cả chút mặn chát của nước mắt còn sót lại. Nó không lãng mạn như phim ảnh. Nó gấp gáp như cách họ chạy deadline, và nồng cháy như cách họ đốt cạn tuổi trẻ cho những văn phòng không bao giờ tắt điện.

An bám chặt vào vạt áo khoác của Khánh. Những đầu ngón tay cô siết lại, như thể nếu buông ra, cô sẽ tan biến vào bóng đêm. Nụ hôn này là một lời khẳng định: cô vẫn còn sống. Cô không phải là một cỗ máy copy-paste, cô không phải là một công cụ sáng tạo. Cô là một con người, với những khao khát và sự đau đớn thực thụ.

Khánh ôm lấy eo cô, kéo cô sát vào lòng. Trong khoảnh khắc ấy, những dòng code lỗi, những bản kế hoạch bị gạch xóa, những cuộc gọi của bố mẹ... tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại nhịp tim đập loạn nhịp của hai kẻ đang đứng bên lề của sự sụp đổ.

Họ tách nhau ra, cả hai đều thở dốc. Ánh đèn đường vàng vọt vẫn đổ xuống, bao trùm lấy họ như một sân khấu đơn độc giữa lòng đô thị.

"Nụ hôn này..." An cúi đầu, tóc che khuất khuôn mặt, "hình như cũng là một lỗi hệ thống nhỉ?"

Khánh khẽ cười, một nụ cười thật sự hiếm hoi. Anh đưa tay vuốt tóc cô, lần này bàn tay anh đã bớt run hơn một chút.

"Nếu là lỗi," anh nói, "thì đây là cái bug đẹp nhất mà tôi từng gặp."

Họ đứng đó thêm một lúc lâu, tay trong tay. Chiếc đồng hồ cũ trên tay An vẫn đứng yên, nhưng dường như thế giới của cô vừa mới chuyển động một nhịp rất khác. Họ biết rằng sau đêm nay, ngày mai vẫn sẽ là những tiếng báo thức lạnh lùng, những lời mắng nhiếc của Ms. Linh và những dòng code khô khốc. Nhưng cái cảm giác ấm nóng trên môi và hơi ấm từ bàn tay đối phương là bằng chứng cho thấy họ không còn phải chiến đấu một mình.

"Về thôi," Khánh nói khẽ. "Mai em còn phải... hỗ trợ team khác mà, đúng không?"

"Ừm," An gật đầu, nụ cười nhẹ hiện trên môi. "Còn anh còn phải đi 'vá lỗi' cả thế giới nữa."

Họ chia tay nhau ở ngã tư. Khi bóng Khánh khuất dần sau góc phố, An đưa tay lên chạm vào môi mình. Vẫn còn hơi ấm. Cô lấy tai nghe chống ồn ra, không đeo lên tai nữa mà cầm trong tay. Đêm nay, lần đầu tiên, cô không cần âm nhạc để trốn tránh tiếng ồn của thế giới. Cô chỉ cần ghi nhớ nhịp thở của mình.