MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBurnout & Love.Chương 8: Giấu giếm gia đình: "Con vẫn ổn"

Burnout & Love.

Chương 8: Giấu giếm gia đình: "Con vẫn ổn"

1,176 từ · ~6 phút đọc

8:15 sáng.

Tiếng còi xe inh ỏi dưới lòng đường vọng lên căn hộ chung cư cũ, nơi Trịnh An đang ngồi thất thần nhìn vào tờ thông báo kỷ luật nội bộ được gửi qua email. Vị trí Senior của cô đã bị thay thế bởi một đồng nghiệp trẻ hơn, người có đôi mắt sáng rực nhiệt huyết mà An đã đánh mất từ hai năm trước. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ dây da cũ trên tay mình. 6 giờ 15 phút. Thời gian của cô vẫn đứng yên, trong khi thế giới bên ngoài đang lao đi với tốc độ xé gió.

Điện thoại rung lên. Lại là mẹ.

An hít một hơi thật sâu, cầm chai thuốc xịt họng lên và dùng một nhịp. Cô đứng dậy, bước đến gần cửa sổ nơi có ánh sáng tốt nhất, vỗ mạnh vào hai gò má cho máu lưu thông, cố gắng che đi vẻ bợt bạt của một kẻ vừa bị "phế truất".

"Mẹ ạ, con nghe đây."

"An ơi, cuối tuần này con có về được không? Đám cưới con nhà bác cả đấy, cả họ cứ hỏi sao dạo này không thấy cháu gái thành phố đâu. Bác cả bảo con làm to thế, chắc là bận lắm."

An siết chặt gờ cửa sổ. Những ngón tay cô trắng bệch. "Con... con bận dự án mới mẹ ạ. Sếp vừa giao cho con một chiến dịch lớn, con phải trực chiến 24/7. Chắc con gửi quà mừng thôi, mẹ nói giúp con với bác nhé."

"Lại bận à? Con làm vừa thôi, giữ sức khỏe. Mà này, con được thưởng dự án trước chưa? Bố định sửa lại cái mái hiên bị dột, nếu con có dư thì..."

"Vâng, con có mẹ ạ. Chiều con chuyển khoản cho mẹ nhé. Mẹ cứ bảo bố thuê thợ xịn nhất về làm."

Cúp máy, An tựa đầu vào mặt kính cửa sổ lạnh ngắt. Cô vừa bị cắt thưởng quý, lương cũng bị giảm do điều chuyển công tác, nhưng cô vẫn không thể thốt ra sự thật. Với gia đình, cô là biểu tượng của sự thăng tiến, là hy vọng của cả dòng họ. Lời nói dối "con vẫn ổn" bây giờ giống như một tấm lưới bện bằng dây gai, càng vùng vẫy càng đau đớn.

Trong lúc đó, tại một quán cà phê vắng người ở góc phố, Lê Vũ Khánh đang ngồi đối diện với Huy. Trước mặt anh không phải là laptop, mà là chiếc điện thoại đang hiện lên tin nhắn của em gái.

"Anh ơi, bố lại đau lưng rồi. Bố cứ bảo không sao, anh đừng lo để còn tập trung làm Lead, nhưng em thấy bố thức trắng đêm vì đau. Anh có quen bác sĩ nào giỏi ở Hà Nội không?"

Bàn tay Khánh rung lên mạnh hơn thường lệ. Anh cầm chiếc bình giữ nhiệt, định uống một ngụm cà phê đen đắng ngắt để trấn tĩnh, nhưng Huy đã nhanh tay giật lấy.

"Đừng uống nữa. Ông đang run như cầy sấy rồi đấy," Huy gắt nhẹ. "Chuyện gì nữa đây?"

"Gia đình tôi," Khánh lầm bầm, đôi mắt nhắm nghiền. "Họ luôn nghĩ tôi là siêu nhân. Họ nghĩ tôi ngồi phòng máy lạnh, gõ vài dòng chữ là có tiền tỷ, là có quyền lực. Họ không biết tôi vừa phải nhìn lính của mình suýt tự tử, và chính tôi cũng đang muốn nhảy xuống từ tầng 10."

"Sao không nói thật?"

"Nói thế nào? Bảo là bố ơi, con không phải Lead gì cả, con chỉ là một gã thợ sửa lỗi thuê, đang bị stress đến mức không cầm nổi cây bút vẽ sao? Nói ra để bố tôi đau lưng thêm à?"

Khánh mở cuốn sổ tay. Anh cầm bút chì, định vẽ một cái gì đó để giải tỏa, nhưng đầu bút chỉ di những nét đứt gãy, hỗn loạn. Anh cảm thấy mình như một kẻ lừa đảo. Một kẻ lừa đảo thành đạt trong mắt người thân, nhưng lại là một kẻ thất bại thảm hại trong gương.

Ting.

Một tin nhắn từ An hiện lên, như một sự đồng điệu của những kẻ cùng đường.

"Tôi vừa mới hứa sẽ gửi tiền về sửa nhà cho bố mẹ bằng số tiền thưởng mà tôi không bao giờ có. Tôi điên rồi phải không?"

Khánh nhìn tin nhắn, môi anh khẽ run. Anh gõ:

"Chúng ta đều điên như nhau. Tôi cũng vừa bảo bố tôi cứ yên tâm dưỡng bệnh vì tôi quen nhiều bác sĩ lắm. Thực tế là tôi chỉ quen mỗi bác sĩ ở phòng cấp cứu 3 giờ sáng thôi."

An đọc tin nhắn của Khánh, cảm thấy một sự chua xót dâng lên tận cổ họng. Cô nhắn lại:

"Khánh này, tại sao chúng ta lại phải khổ sở thế này? Tại sao không thể nói là con mệt, con không làm được nữa?"

"Vì chúng ta là người trưởng thành," Khánh trả lời. "Và người trưởng thành ở cái thành phố này không được phép mệt mỏi trước mặt những người yêu thương họ."

Đêm đó, An lang thang qua những con phố lấp lánh ánh đèn. Cô đi qua những cửa hiệu thời trang xa xỉ, nơi cô từng mơ ước sẽ bước vào mà không cần nhìn giá. Bây giờ, cô chỉ thấy chúng như những hố đen hút cạn sức lực của con người. Cô đứng trước một trạm ATM, thực hiện lệnh chuyển khoản số tiền tiết kiệm cuối cùng của mình về cho mẹ.

Điện thoại báo tin nhắn: "Mẹ nhận được rồi. Bố bảo cảm ơn con gái nhiều lắm. Cố gắng lên con nhé!"

An ngồi thụp xuống vỉa hè, ngay cạnh trụ ATM lạnh lẽo. Cô áp điện thoại vào ngực, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Cô thấy mình giống như một con tằm, đang cố nhả những sợi tơ cuối cùng để dệt nên một chiếc kén vàng óng ánh cho gia đình, trong khi bản thân bên trong đã khô héo đến tận cùng.

Khánh tìm thấy cô ở đó. Anh không hỏi tại sao cô lại ngồi đây, cũng không bảo cô đứng dậy. Anh chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, đưa cho cô một mẩu giấy.

Trong mẩu giấy là một nét vẽ đơn giản: một con chim nhỏ đang cố cõng trên lưng một quả núi, nhưng dưới chân nó lại có một đám mây nâng đỡ.

"Đám mây đó là gì?" An hỏi, giọng khàn đặc.

"Là tôi," Khánh nói, mắt nhìn thẳng vào dòng xe cộ tấp nập. "Và là cô nữa. Chúng ta sẽ là mây của nhau, để quả núi kia bớt nặng một chút."

An nhìn nét vẽ nguệch ngoạc nhưng chân thành của Khánh. Lần đầu tiên, cô thấy chiếc đồng hồ chết trên tay mình không còn quá nặng nề. Có lẽ, thời gian không cần chạy, chỉ cần trái tim còn đập để cảm nhận được rằng, giữa hàng triệu lời nói dối "vẫn ổn" ngoài kia, cô đã có một nơi để thành thật rằng mình đang vụn vỡ.