CÁI TẾT CỦA MÈO CON
Bà đichợ về, vào đến sân nhà, bà gọi to:
- Bốngơ... ơi! Cái Bống đâu rồi!
Bốngđang chơi với các bạn bên hàng xóm, nghe tiếng bà gọi, nó ù té chạy về nhà:
- Bàơi, bà mua quà gì cho cháu đấy?
- Màyhư lắm, chẳng trông nhà cho bà để gà nó vào bới tung cả bếp. Bà giận bà chẳngcho quà đâu.
Bốngnhìn cái thúng đậy vỉ buồm. Chắc là trong ấy có cái bánh đa đường... Bỗng cáivỉ buồm động đậy. Ngheo... Bống mở tròn mắt... Ngheo...
A! Conmèo, con mèo! Bà ơi, bà cho cháu nhá!
Trongthúng, hai con mắt xanh sợ hãi, nhìn lên hấp háy. Chú mèo trắng nằm cuộn trònkêu: "Ngheo, ngheo!"
- Nào,Miu ra với chị nào!
Bàcười bảo:
- Conđem nó vào bếp, buộc vào cái kiềng gãy, vài hôm cho nó quen đi. Con khéo chămcho nó chóng lớn để nó bắt chuột. Nhà dạo này lắm chuột quá
Chúmèo con chẳng chịu ăn gì cả. Thấy sợi dây buộc vướng chân, mèo con chạy lồng ralại bị giật lại bị giật lại: "Ngheo, ngheo, sao tôi lại không chạy đượcthế này!"
Gầntối, mẹ Bống về, vào bếp hỏi:
- Conmèo con ở đâu thế Bống?
- Bàmua cho con đấy! Con bế nó lên nhà cho nó đi ngủ mẹ nhé!
- Đừngcon ạ, cứ để nó dưới bếp, nó kêu cho chuột sợ. Ừ, sắp Tết rồi, có con mèo chochuột đỡ phá.
Thế làđêm hôm ấy, mèo con phải ở một mình trong cái bếp lạ.
Cả nhàđã ngủ say. Bếp tối om. Trong bóng tối, bỗng ngân lên một tiếng bùng boong.
Mèocon sợ quá, đứng thót lên, xù lông và phì lên một tiếng.
- Ái,ái, kìa chú làm gì thế! Tôi vừa chào chú mà chú đã làm dữ. - Bác Nồi Đồng ồm ồmnói.
ChịChổi đứng ở góc bếp đang rũ ra cười. Bác Nồi đồng hậm hực:
- Thôikhéo chị, cứ cười đi, rồi chốc nữa tôi mách ông Chuột Cống, ông ấy nhay cho nátmới biết thân.
-Ngheo, Chuột Cống là đứa nào mà ác thế?
-Thôi, chú đừng hỏi nữa, lúc nữa khắc biết.
Mèocon nằm hồi hộp không ngủ được. Gần nữa đêm, bỗng chung quanh bếp rúc rích hếtcả. Chín mười thằng Chuột Nhắt chui qua cái lỗ thủng ở chân vách chạy túa vào.
- Ôi,eo ôi, có mèo!
- Chítchít, hừ, thằng mèo nhép ấy, mà lại bị buộc dây thế kia thì sợ gì! Tí nữa, rồichú mày sẽ biết tay ông Chuột Cống, hả!