Vừa lúc ấy xông lên một mùi hôi nồng nặc. Từ cái lỗ ở chân vách chui vào một convật đen sì, lù lù bằng cái bắp chuối, mõm nhọn hoắt, lông ướt ròng ròng nướccống. Nó trợn mắt, nhe ra những chiếc răng nhọn, cười mũi:
- Khịtkhịt, đứa nào nhắc đến ta đấy? À hà, lại có chú mèo nhép ở đâu mới về thế này?Có đủ một miếng cho ta không?
Miucon lùi mãi vào sát vách, bốn chân chú run cả lên. Chuột cống bò đến gần,nghếch mõm cười ngất:
- Chúmình sắp đái dầm rồi hay sao thế? Thôi, biết điều thì đứng yên đấy, ta thachết. Hễ ngọ nguậy, ta chỉ đớp một răng là mày ngoẻo không kịp ngáp.
ChuộtCống chùi bộ râu và gọi đám bộ hạ:
- Kìachúng bay đâu, xem thằng Nồi Đồng có gì chén được không?
Lũchuột bò lên chạn, leo lên bác Nồi Đồng. Năm sáu thằng xúm lại, húc mõm vào, cốmãi mới lật được cái vung nồi ra:
- Haha! Cơm nguội! Lại có một bát cá kho! Cá rô kho khế, vừa dừ vừa thơm!
- Bùngboong. Ái ái! Lạy các cậu, các ông, ăn thì ăn, nhưng đừng đánh đổ tôi xuốngđất. Tôi ngã xuống không vỡ cũng bẹp, chết mất!
Cả đámchuột đánh chén no nê. Chuột Cống bụng căng lên, khịt khịt đến bên chị Chổiquát:
- Cáicon này, sao thấy mỗ mà dám chống nạnh đứng đấy hả? Mày láo thật!
ChuộtCống cắn luôn chị Chổi giật ngã xuống. Chị Chổi vừa kêu vừa rủa:
- Taolàm gì mày mà mày nhay tao hả Chuột Cống kia? Mày ác thế rồi có ngày phải tộivới giời!
Cả bọnchuột, thằng nào thằng nấy mép béo nhờn. Chuột Cống đứng giữa vểnh ria lênkhoái lắm. Lũ chuột Nhắt vừa nhảy vừa hát:
Chítchít, chúng ta là họ chuột
Đuôichúng ta dài răng nhọn hoắt
Cáthịt hay thóc lúa ngô khoai
HọChuột ta đây đều ăn tuốt
- Nào,Chuột Cống, ông anh hát đi! Hát đi cho chúng em nghe! - Đàn chuột vỗ bụng múađuôi cười reo to.
ChuộtCống phình bụng, khệnh khạng vuốt ria, ngoáy đuôi rồi cất tiếng rè rè:
Ta làchuột cống
Mõmnhọn lông xù
Đời tahôi thối
Nhưngcái bụng ta to! Hô hô!
Một lúc,Chuột Cống nhỏm dậy:
-Thôi, anh em, lui quân! Hôm nay ta vét bếp, mai ta vào khoắng buồng thóc! Ta sẽcòn nhiều bữa chén túy lúy nữa. Sắp tết rồi, loài người họ còn đem khối thức ănngon về cho chúng ta. À còn cái thằng mèo nhép kia, hẵng tạm để mày đấy, vàibữa nữa, tao sẽ xé xác mày ra nhắm với nước cống chơi.
Đànchuột lục tục kéo nhau đi hết. Trong bếp lại im phắc. Hai mắt Mèo Con vẫn sángxanh lè. Nhưng lúc này nó không run nữa mà xấu hổ và tức giận. Lũ chuột! Chúngmày cười hô hô rồi có lúc chúng mày khóc hu hu. Ngheo. Mèo con kêu lên mộttiếng, trời vừa sáng.
BàBống bước vào bếp và kêu lên:
-Thôi, Chuột nó ăn vục hỏng cả rồi!
Bóngcũng ở trên nhà chạy xuống:
- Thếcon miu của cháu có sao không hả bà?
- ConMiu chẳng được tích sự gì cả. Chết thật! Tết nhất đến nơi mà cái bọn giặc chuộtnó phát thế này thì đồ ăn thức đựng cất đâu cho được! - Bà cụ gắt.
Ngheo!Mèo con chỉ kêu, không biết trả lời thế nào.