Nhưngcái bống không giận Mèo Con. Nó lấy cơm và ít cá kho còn vãi lại cho Mèo. Chúđã đói mềm, đánh một mạch hết veo.
- Bâygiờ cho mày đi chơi nhé!
Bốngcởi dây, Mèo con chạy vụt ra sân. Mặt trời đã lên cao, mèo con tìm một chỗ nắngấm nằm sưởi. Nó lim dim mắt, gừ gừ, nghĩ lại chuyện đêm qua...
Xoẹt,xoẹt. Một cái gì đập vào đầu Mèo Con làm chú ta choàng tỉnh dậy:
-Ngheo... Cái gì đấy? À, chào chị Chổi, thằng Chuột Cống hôm qua nó lôi chị đitận đâu?
Mèocon nhảy chồm lên, vờn chung quanh, thò vuốt ra rứt rứt mấy sợ rơm khô của chịChổi.
- Nhãicon, xê ra cho tao quét.
- Gớm,chị khỏe thế sao hôm qua không đập cho thằng chuột cống một cái?
- Xêra nào!
ChịChổi lại loẹt xoẹt quét qua. Mèo con nghĩ thầm: "Tại chị Chổi chị ấy sợthằng Chuột Cống quá đấy thôi, cũng như mình yếu bóng vía thành ra cứ rúm ró cảngười, đến nỗi không kêu được nữa."
Chạychán, Mèo con lại rình một con bướm đang chập chờn bay qua. Mèo con chồm ra.Hụt rồi! Bướm đập cánh bay lên cao, cười:
- Ê,ê, tẽn chưa!
Mèocon nhảy một cái thật cao theo rồi cuộn tròn lăn lông lốc giữa sân, cho đến lúcchạm bịch vào gốc cau.
- Rìrào, rì rào, con mèo nào mới về thế? - Cây Cau lắc lư chỏm lá trên cao tít hỏixuống.
- Rìrào, rì rào, chú bé leo lên đây nào!
Mèocon ôm ngay lấy thân cau trèo nhanh thoăn thoắt. Rồi chú ngứa vuốt, cào càothân cau sồn sột.
- Ấy,ấy, chú làm xước cả mình tôi rồi. Để vuốt sắc mà bắt chuột chứ! - Cây Cau kêulên. Mèo con tiu nghỉu cúp tai lại tụt xuống đất.
Mèocon lại nằm dài sưởi nắng và ngẫm nghĩ...
Kìakìa, một con bọ gì đang lủi nhanh qua sân. Mèo con vút lên, chặn một chân lênlưng nó và ghé mũi phập phồng đánh hơi.
- Xì,anh chàng nào mà hôi thế? Ban ngày ban mặt anh đi đâu mà lấm lét vậy?
- Úiúi, em là Gián Đất đây! Anh tha cho em. Cái thân phận vừa nhỏ vừa yếu như em màkhông lủi khéo thì sống yên thân thế nào được! Mình bé thì mình phải sợ kẻ nàolớn hơn mình. Anh đến hỏi cậu Cóc Tía kia mà xem.
CậuCóc Tía bé bằng nửa nắm tay đang ngồi nghiến răng cạnh hàng rào. Thấy Mèo conđi tới, cậu lồi hai mắt ra, nhìn trân trân.
- À,ra cậu là Cóc Tía, cậu ông Giời đấy! Cậu bé thế, có sợ tôi không?
- Việcgì mà sợ!
- Thảonào, người ta bảo cậu có cái gan to lắm
- Ganta có gì mà to?
- Thếsao cậu không sợ? Gián Đất hắn bảo ai mà nhỏ yếu thì phải sợ kẻ khác cơ mà?
- Cáithằng ấy nó chỉ rúc vào các xó xỉnh mà ăn bẩn cho nên gặp ai nó cũng khiếp! Cònnhư ta, ngày ngày ta đi bắt muỗi trừ sâu, ta sống ngay thẳng việc gì mà sợ ai.Vả lại cứ sợ thì ngồi mà nhịn đói. Như trong vườn này có thằng Hổ Mang rất ác,chả lẽ ta không dám vào vườn bắt sâu à? Nó gian ác, nó mới phải sợ ta chứ!
Mấyhôm sau, Mèo con đã thuộc tất cả các ngóc ngách từ trên nhà xuống bếp, từ trongsân ra đến ngoài vườn. Đến chỗ nào cũng có những cuộc gặp gõ, những câu chuyệnlàm cho Mèo con ngẫm nghĩ. Cả ngày chú chạy chơi cho đến lúc nào nghe Bống gọi:
- MiuMiu về ăn cơm.