Bữatrưa ấy, Mèo con lại nằm lim dim mắt sưởi nắng trên thềm nhà. Mẹ Bống đang xaycối thóc ù ù, rào rào. Mấy chú gà con chiếp chiếp xúm xít đến nhặt những hạtthóc vãi.
Bỗngtrong chuồng gà nghe quác một tiếng thật to. Quác Quác, gà mẹ từ trong chuồngkêu thất thanh, xòa cánh nhảy tót ra ngoài.
Mèocon bỗng lạnh người. Một con rắn đang bạnh to cổ, lắc lư cất cao đầu, trườnmình lên ổ trứng gà đang ấp.
Gà mẹmắt long lên, đuôi và cánh xù to, cuống quýt:
- Quácquác! Cậu Miu ơi! Cậu cứu lấy ổ trứng của tôi.
Miukhông kịp suy nghĩ gì, nhảy chồm lên giữa mình Hổ Mang. Phịch, cả hai con đềurơi xuống đất.
HổMang cổ càng bạnh to, lưỡi thè ra hằn học:
-Thằng ranh, mày muốn chết sẽ được chết!
Vút,cái đầu rắn lao thẳng tới
Mèocon quật đuôi, nhảy sang bên tránh được:
- Phì,tao sẽ bẻ gãy xương sống mày.
Mèocon lông dựng đứng lên, răng nanh nhe ra, vuốt nhọn thủ sẵn ở cả bốn chân.
Vút,rắn lại lao cái nữa. Mèo con lại vừa vặn tránh được.
-Quác, quác, cậu phải nhảy vòng tròn thì nó mới không mổ kịp.
Gà mẹở ngoài kêu to lên. Mèo con được mách nước, cứ chồm chồm nhảy tròn xung quanh.
HổMang cố xoay theo, đầu lắc lư, nhưng nó không mổ được cái nào nữa.
Bỗngchát một tiếng, Hổ Mang gục đầu xuống, quằn quại định chuồn đi. Chát một tiếngnữa, Hổ Mang đã gãy sống lưng, nằm thẳng đờ. Mẹ Bống tay cầm cái đòn gánh nệncho cái nữa giập đầu con rắn độc.
- Cụcta cục tác. Ối giời ôi thôi thoát rồi. Cám ơn cậu Miu nhé!
Gà mẹlục cục nhảy lên chuồng xem ổ trứng có việc gì không
Bống ởtrên nhà chạy xuống, bế Mèo con lên:
- Úichao, tí nữa rắn nó mổ chết Miu của chị.
MẹBống bảo: Con Miu này thế mà gan, nó đánh nhau mãi với con rắn đấy!
Saubữa mèo con đánh nhau với Hổ Mang, bác Nồi Đồng có vẻ nể chú ta lắm.
- Bùngboong, này cậu Miu có dám đánh nhau với Chuột Cống không?
- Đánhchứ!
- Ghênhỉ!
- CậuMiu ơi, hôm nay bà Bống đi chợ Tết đấy.
- Tếtlà cái gì?
- Bùngboong, Tết là Tết chứ còn là cái gì. Rõ chán!
ChịChổi cười rũ ra, giảng thêm:
- Chúấy còn bé quá, đã qua Tết nào đâu mà biết. Tết là ngày đầu năm chú hiểu chưa?Ai cũng nghỉ, mặc áo đẹp đi chơi, nhà nào cũng luộc bánh chưng, gói giò, nấuchè, trồng cây nêu để mừng năm mới. Tết vui lắm! Đấy rồi vài hôm chú sẽ thấy.
-Ngheo, thế thì thích nhỉ! Nhưng hôm nọ thằng Chuột Cống nó đã hẹn gần Tết nóquay về làm một mẻ kia mà!
- Ốiối! Cậu nói làm tôi sợ toát cả mồ hôi rồi! - Bác Nồi Đồng bưng mặt, mồ hôi nhỏgiọt long tong.
Mèocon bảo:
-Không sợ. Lần này chúng nó đến, tôi sẽ không để yên. Nhưng mà cả bác, cả chịChổi cũng phải đánh nhau với chúng nó chứ. Tại mình cứ sợ, nó mới làm ngangngược vậy.
ChịChổi có vẻ suy nghĩ. Bác Nồi Đồng thì nói nước đôi:
- Ừ,để tôi xem đã...
Tốihôm sau.
Bấygiờ lại vào nửa đêm. Trời tối như mực. Bên ngoài mưa rét, gió thổi ào ào. Mèocon vẫn nằm thức. Nó đoán hôm nay thằng Chuột Cống sẽ đến. Có lúc Mèo con tứcgiận nóng sôi người, chỉ mong cái thằng khốn kiếp ấy đến ngay để đánh nhau.
Nhưng lại có lúc Mèo conlại rợn. Thằng Chuột Cống ấy to quá, và nó già rồi, khôn lắm, lại còn cả một lũchuột đàn em của nó nữa. Một mình Mèo con liệu có chống đỡ nổi với cả bọn chúngkhông? Mà đêm hôm, trên nhà ngủ say cả, chẳng có ai đến bênh Mèo con đâu!