Ánh đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc của khách sạn Grand tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lại khiến Linh cảm thấy hoa mắt. Cô siết chặt chiếc ví cầm tay bằng da bóng, cố gắng giữ cho nhịp thở của mình thật đều đặn. Hôm nay là tiệc mừng Phong – người yêu cô – chính thức tiếp quản vị trí Giám đốc điều hành của tập đoàn gia đình. Một sự kiện lẽ ra phải tràn ngập niềm vui, nhưng trong lòng Linh lại dâng lên một nỗi bất an vô hình.
Chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu vang ôm sát lấy từng đường cong mềm mại của Linh, để lộ bờ vai trần trắng muốt và xương quai xanh thanh mảnh. Cô cảm nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ của cánh đàn ông trong khán phòng, nhưng tuyệt nhiên không thấy sự ấm áp. Cho đến khi một giọng nói trầm thấp, mang theo chút phong trần và đầy tính xâm lược vang lên ngay sát phía sau.
"Ba năm không gặp, gu chọn phụ nữ của anh trai tôi vẫn... cổ điển như vậy."
Linh cứng đờ người. Cái giọng nói ấy, dù đã trầm hơn, dạn dĩ hơn, nhưng vẫn đủ sức khiến mọi tế bào trên cơ thể cô run rẩy. Cô chậm rãi quay lại, và rồi hơi thở như nghẹn lại nơi cổ họng.
Quân đứng đó, cao lớn và đầy quyền uy trong bộ suit đen được cắt may thủ công tinh xảo. Đôi mắt cậu ta sâu thẳm, đen đặc như mực tàu, đang bình thản lướt dọc từ đôi giày cao gót lên đến gương mặt đang tái đi của Linh. Đó không phải là ánh nhìn của một người em trai chồng tương lai đối với chị dâu, mà là ánh nhìn của một kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi thất lạc từ lâu. Thứ dục vọng nguyên thủy bùng lên trong đáy mắt Quân khiến Linh cảm thấy mình như đang đứng trước một ngọn lửa lộ thiên.
"Quân! Em về lúc nào sao không báo cho anh?" Phong từ phía sau bước tới, nồng nhiệt ôm lấy vai em trai mình.
Quân khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh dù chỉ một giây: "Em muốn dành cho mọi người một sự bất ngờ. Đặc biệt là... chị Linh đây."
Bữa tiệc bắt đầu trong sự gượng gạo tột độ của Linh. Trên bàn tiệc đầy những món cao lương mỹ vị, nhưng cô không cảm nhận được vị gì ngoài vị đắng của rượu vang trên đầu lưỡi. Quân ngồi đối diện cô, bên cạnh là Phong đang hào hứng kể về những dự án tương lai. Dưới lớp khăn trải bàn bằng vải lanh trắng muốt, một sự kiện bí mật bắt đầu diễn ra.
Linh cảm thấy một sức nóng lan tỏa từ bắp chân. Quân đã vươn chân sang, mũi giày da của cậu ta khẽ khàng nhưng đầy chủ đích vuốt dọc theo ống chân cô. Sự rạo rực bất ngờ ập đến khiến Linh suýt chút nữa đã đánh rơi chiếc nĩa bạc. Cô cố gắng thu chân lại, nhưng sự đeo bám của Quân lại càng mãnh liệt hơn. Cậu ta dùng mu bàn chân cọ xát vào vùng da nhạy cảm phía sau đầu gối của Linh, một hành động đầy tính khiêu khích ngay dưới mũi của người anh trai đang cười nói huyên thuyên.
Gương mặt Linh nóng bừng, một phần vì thẹn, một phần vì sự kích thích tội lỗi đang nảy nở. Cô nhìn Quân, ánh mắt cầu khẩn hãy dừng lại, nhưng cậu ta chỉ thản nhiên nâng ly rượu whisky lên, nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi mỏng khẽ mấp máy như đang thưởng thức chính sự bối rối của cô.
"Em xin phép vào nhà vệ sinh một chút." Linh lí nhí nói rồi vội vàng đứng dậy, gần như là chạy trốn khỏi bầu không khí ngột ngạt đó.
Vào bên trong không gian vắng lặng của phòng trang điểm, Linh tựa lưng vào cánh cửa gỗ, lồng ngực phập phồng. Cô vốc nước lạnh lên mặt để lấy lại sự tỉnh táo. Tại sao sau ba năm, sức ảnh hưởng của Quân đối với cô vẫn mạnh mẽ đến thế? Sự phản bội này, dù mới chỉ dừng lại ở những cái chạm dưới bàn, cũng đủ khiến cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ.
Vừa định quay ra, cánh cửa bất ngờ bị đẩy mạnh. Một bóng đen ập vào, mùi hương gỗ tuyết tùng nồng nàn cùng mùi rượu whisky mạnh mẽ bao vây lấy cô. Cánh cửa được khóa trái bằng một tiếng "cạch" khô khốc.
Quân ép Linh vào bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch lạnh buốt. Bàn tay to lớn của cậu ta siết chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể hai người lại với nhau cho đến khi không còn một kẽ hở. Qua lớp lụa mỏng manh của chiếc váy, Linh cảm nhận rõ rạng làn da nóng hổi và sự cứng rắn từ cơ thể người đàn ông đối diện.
"Cậu điên rồi sao? Buông tôi ra!" Linh thào thào, đôi tay yếu ớt chống lên ngực Quân.
"Chị sợ sao? Sợ anh ấy biết rằng mỗi đêm chị vẫn mơ về tôi, hay sợ rằng chính chị cũng đang thèm khát sự cưỡng ép dịu dàng này?" Tiếng thì thầm ám ảnh của Quân vang lên ngay bên tai, khiến Linh nhủn cả chân tay.
Cậu ta cúi xuống, không hôn ngay mà vùi đầu vào hõm cổ Linh, hít hà mùi hương nước hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với mùi cơ thể tự nhiên của cô. Đầu lưỡi của Quân khẽ lướt qua làn da mỏng manh, để lại những vết tích mập mờ mà chỉ cần một ánh mắt tinh tường cũng có thể nhận ra.
"Quân... xin cậu..."
Tiếng cầu xin của Linh chỉ càng làm tăng thêm thú tính trong mắt người đàn ông trẻ. Quân ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi bàn tay bắt đầu di chuyển xuống dưới, nơi đường cong của hông đang run rẩy dưới sự chiếm hữu. Một sự phản bội ngọt ngào len lỏi vào tâm trí Linh. Cô biết mình nên đẩy cậu ta ra, nên hét lên để được cứu giúp, nhưng cơ thể cô lại phản ứng hoàn toàn ngược lại. Sự chiếm hữu không lối thoát này chính là thứ bóng tối mà bấy lâu nay cô đã cố gắng che đậy dưới lớp vỏ bọc hạnh phúc bên cạnh Phong.
Đêm nay, ranh giới đạo đức đầu tiên đã chính thức bị phá vỡ dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng vệ sinh khách sạn, nơi sự cấm kỵ bắt đầu nở hoa.