Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc từ bên ngoài như một tia sét đánh thẳng vào không gian ngột ngạt bên trong phòng vệ sinh.
"Linh? Em có trong đó không? Sao lâu thế?"
Giọng nói của Phong – trầm ấm, đầy quan tâm – giờ đây lại giống như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu Linh. Cô giật mình, toàn thân cứng đờ, đôi mắt mở to đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào Quân. Nhưng trái ngược với sự hoảng loạn của cô, Quân vẫn bình thản đến lạ lùng. Cậu ta không những không buông tay, mà còn siết chặt eo Linh hơn, ép sát lồng ngực rắn chắc của mình vào bầu ngực đang phập phồng của cô, như muốn bắt cô cảm nhận rõ nhịp tim hỗn loạn của cả hai.
Quân cúi sát, môi cậu ta gần như chạm vào vành tai cô, thì thầm bằng chất giọng trầm đục: "Chị muốn tôi trả lời thay không? Hay là... mời anh ấy vào đây cùng xem?"
"Cậu... cậu điên thật rồi!" Linh nghiến răng, cố gắng đẩy vai Quân ra nhưng vô ích. Cậu ta như một khối đá tảng, vững chãi và đầy ngoan cố.
Bên ngoài, tiếng nắm đấm cửa xoay nhẹ. May mắn là Quân đã khóa trái.
"Linh? Em không sao chứ?" Phong bắt đầu có chút lo lắng, tông giọng cao hơn một tông.
Linh hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh giọng nói của mình để không phát ra tiếng run rẩy. Cô dùng hết sức bình sinh để tạo ra một khoảng cách nhỏ với Quân, dù chỉ là vài centimet.
"Em... em đây. Em hơi chóng mặt nên ngồi nghỉ một lát. Anh cứ quay lại bàn đi, em ra ngay đây."
Có một khoảng lặng kéo dài vài giây ngoài cửa. Mỗi giây trôi qua đối với Linh dài như cả thế kỷ. Cuối cùng, tiếng bước chân của Phong cũng xa dần: "Được rồi, anh đợi em ở sảnh ngoài nhé. Đừng để mình bị cảm lạnh."
Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Linh thở hắt ra, đôi vai sụp xuống vì nhẹ nhõm. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác nóng hổi khác lại ập tới. Quân không để cô kịp hoàn hồn, cậu ta xoay người cô lại, ép cô đối diện với tấm gương lớn trên bồn rửa mặt.
Trong gương, hình ảnh hai người hiện ra đầy nghịch lý. Một Linh thanh khiết, sang trọng trong bộ váy lụa nhưng gương mặt lại nhuốm màu tội lỗi, và một Quân đầy nam tính, chiếm hữu, đôi bàn tay to lớn đang thản nhiên đặt lên vùng hông nhạy cảm của cô.
"Nhìn đi," Quân thì thầm, đôi mắt cậu ta nhìn cô qua gương, đầy sự rạo rực. "Nhìn xem chị đang run rẩy thế nào khi anh ta vừa quay lưng đi. Chị yêu anh ta, hay chị yêu cái cảm giác lén lút này với tôi?"
Bàn tay Quân bắt đầu luồn vào nếp gấp của chiếc váy lụa, sự tiếp xúc giữa làn da nóng hổi của cậu ta và lớp lụa mát lạnh tạo nên một sự ma sát kích thích đến tê dại. Linh nhắm nghiền mắt lại, cô cảm thấy mình như một kẻ đứng bên bờ vực thẳm, biết rõ phía dưới là vực sâu vạn trượng nhưng vẫn không thể ngăn mình bước tới.
Sự cưỡng ép dịu dàng của Quân không nằm ở bạo lực, mà nằm ở cách cậu ta thấu hiểu từng điểm yếu trên cơ thể cô. Cậu ta biết rõ chỉ cần một cái chạm nhẹ vào sau gáy, hay một nụ hôn phớt qua bờ vai trần, lý trí của cô sẽ hoàn toàn sụp đổ.
"Buông tôi ra... Quân... chúng ta không thể..." Linh thều thào, nhưng đôi tay cô lại vô thức bám chặt vào cánh tay rắn chắc của cậu ta như tìm kiếm một điểm tựa.
Quân không trả lời bằng lời nói. Cậu ta xoay người Linh lại một lần nữa, lần này nụ hôn của cậu không còn thăm dò mà mang đầy tính công kích. Nó nồng nặc mùi vị whisky và sự khao khát bị kìm nén suốt ba năm ròng rã. Đó là một sự chiếm hữu không lối thoát, một sự trừng phạt cho việc cô đã cố tình quên đi cậu ta trong suốt thời gian qua.
Linh cảm nhận được sự phản bội ngọt ngào đang tràn ngập trong khoang miệng. Cô ghét bản thân mình vì đã đáp trả nụ hôn đó, ghét cách cơ thể mình tự phản ứng lại với sự dẫn dắt của Quân. Từng tế bào trong cô như đang biểu tình, chúng đòi hỏi nhiều hơn là một nụ hôn vội vã trong căn phòng tối tăm này.
Đột nhiên, Quân dừng lại. Cậu ta tách ra, hơi thở gấp gáp phả lên trán cô. Cậu ta đưa tay chỉnh lại dây váy hơi lệch trên vai cô, rồi dùng ngón cái miết mạnh lên đôi môi vừa bị chà đạp đến đỏ mọng của Linh.
"Hôm nay tới đây thôi. Tôi không muốn anh trai mình thấy chị trong tình trạng quá... tồi tệ." Quân nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt đầy ẩn ý lướt qua những vết tích mập mờ nơi cổ áo cô. "Hẹn gặp lại chị ở nhà. Tối nay, tôi sẽ dọn về sống cùng mọi người."
Linh bàng hoàng nhìn Quân mở khóa cửa và bước ra ngoài một cách ung dung như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô vịn tay vào thành bồn đá, chân tay bủn rủn. "Về sống cùng?" – Câu nói đó như một lời tuyên chiến.
Nếu như trước đây, sự cấm kỵ này chỉ diễn ra trong bóng tối của những bữa tiệc, thì giờ đây, nó sắp sửa len lỏi vào từng bữa cơm, từng giấc ngủ, dưới cùng một mái nhà với người đàn ông mà cô gọi là chồng tương lai.
Linh nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ xa lạ với đôi mắt vương vất dục vọng và nỗi sợ hãi. Cô biết, cơn bão thực sự bây giờ mới chỉ bắt đầu.