Chuyến đi dã ngoại kết thúc trong một bầu không khí gượng gạo mà chỉ mình Linh cảm nhận được. Khi chiếc xe của Phong lăn bánh trở về thành phố, tiếng thông reo và sự tĩnh lặng của khu rừng dần lùi xa, nhường chỗ cho tiếng còi xe và sự náo nhiệt của phố thị. Nhưng đối với Linh, sự náo nhiệt ấy không mang lại cảm giác an toàn. Cô cảm thấy như mình đang mang theo một khối thuốc nổ trong lòng, mà ngòi nổ lại nằm trong tay người thanh niên đang ngồi ở ghế sau, thản nhiên đeo tai nghe và nhìn ra cửa sổ.
Vừa về đến nhà, Phong đã hồ hởi lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ đặt lên bàn trang điểm của Linh. Bên trong là một sợi dây chuyền vàng trắng với mặt dây là một viên kim cương nhỏ lấp lánh, tinh xảo đến từng chi tiết.
"Mừng chúng ta quay về nhà. Anh thấy em dạo này hay lo lắng, tặng em cái này để em luôn nhớ rằng anh luôn ở bên cạnh em," Phong nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền lên cổ cô, nụ hôn của anh đặt lên trán cô chứa đầy sự tin tưởng tuyệt đối.
Linh nhìn mình trong gương, viên kim cương rực rỡ ngay trên vết tích mập mờ mà cô đã phải dùng kem che khuyết điểm dầy cộm để lấp đi. Cô thấy mình thật kinh tởm. Sự phản bội ngọt ngào này như một sợi dây thừng đang thắt chặt lấy cổ cô. Cô định tháo ra, nhưng ánh mắt của Quân xuất hiện ở cửa phòng khiến cô khựng lại.
Quân đứng tựa vào khung cửa, nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô với vẻ khinh bỉ hiện rõ. Khi Phong vừa bước vào phòng tắm, Quân liền tiến tới, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy cô, ngón tay cái miết mạnh lên viên kim cương.
"Anh trai tôi thật hào phóng," Quân thì thầm, tiếng thì thầm ám ảnh ấy khiến Linh rùng mình. "Nhưng chị có biết cái giá của sự tự do là gì không?"
Cậu ta cúi xuống, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai cô: "Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện tháo nó ra. Đó là món quà của 'anh trai' tôi mà."
Linh cảm thấy có điều gì đó không ổn trong ánh mắt đắc thắng của Quân. Suốt cả ngày hôm sau, dù đi làm hay đi gặp bạn bè, cô luôn có cảm giác có một đôi mắt đang dõi theo mình. Đến chiều, khi cô đang ngồi trong một quán cà phê vắng vẻ để trốn tránh sự ngột ngạt ở nhà, điện thoại lại báo tin nhắn.
Một ảnh chụp từ phía sau của cô, ngay tại quán cà phê đó, kèm theo vị trí GPS chính xác đến từng mét.
"Chị uống cà phê đen sao? Nó đắng giống như tội lỗi của chị vậy. Về nhà ngay, tôi đang đợi."
Linh bàng hoàng, cô nhìn dáo dác xung quanh nhưng không thấy Quân đâu. Cô chạy vào nhà vệ sinh, run rẩy tháo sợi dây chuyền ra. Soi kỹ dưới ánh đèn mạnh, cô phát hiện ở mặt sau của viên kim cương có một nốt tròn nhỏ li ti màu đen. Một thiết bị định vị siêu nhỏ.
Sự chiếm hữu không lối thoát của Quân đã đạt đến đỉnh điểm của sự điên rồ. Cậu ta không chỉ muốn chiếm giữ cơ thể cô, mà còn muốn kiểm soát từng bước chân, từng hơi thở của cô thông qua chính món quà của anh trai mình. Quân đã tráo đổi hoặc gắn thiết bị này vào từ bao giờ?
Linh cảm thấy một sự rạo rực của nỗi sợ hãi tột cùng trộn lẫn với một thứ xúc cảm méo mó. Cô biết mình nên ném sợi dây chuyền này đi, nên chạy đến đồn cảnh sát hoặc thú nhận tất cả với Phong. Nhưng hình ảnh tấm ảnh trong phòng tắm đêm đó, và cả sự dục vọng nguyên thủy mà Quân đã khơi dậy trong cô, lại khiến đôi chân cô khựng lại.
Khi Linh bước chân vào nhà, căn phòng khách tối mờ. Quân đang ngồi trên ghế sofa đơn, bóng tối bao trùm lấy nửa khuôn mặt khiến cậu ta trông như một ác quỷ bước ra từ bóng đêm.
"Chị về trễ 10 phút," Quân đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía cô.
Cậu ta nắm lấy sợi dây chuyền trên cổ cô, kéo mạnh khiến Linh phải kiễng chân lên để bớt đau. Làn da nóng hổi của cậu áp sát vào mặt cô, sự cưỡng ép dịu dàng ban đầu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự bạo liệt của một kẻ chiếm hữu.
"Chị định bỏ đi đâu với món quà của anh ấy? Hay chị định tìm một gã đàn ông khác để kể về sự sa ngã của chúng ta?"
"Cậu... cậu là đồ biến thái!" Linh khóc nghẹn, nhưng đôi môi cô lại bị Quân khóa chặt trong một nụ hôn nồng mùi thuốc lá và sự trừng phạt.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của sảnh nhà, ngay dưới bức ảnh cưới phóng lớn của cô và Phong treo trên tường, Quân đã ép cô vào một cuộc hoan lạc đầy tội lỗi. Linh cảm nhận được viên kim cương lạnh lẽo chạm vào da thịt mình, trong khi cơ thể cô lại nóng bừng dưới sự dẫn dắt của Quân. Cô biết mình đã rơi vào cái bẫy không song sắt mà cậu ta giăng ra, một cái bẫy mang tên tình yêu và sự chiếm đoạt.