Đêm ở biệt thự gỗ tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những con côn trùng nhỏ bé vỗ cánh bên ngoài cửa sổ. Phong đã chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày dài hoạt động ngoài trời, hơi thở của anh đều đặn và bình yên. Ngược lại, Linh nằm bên cạnh, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên những thanh xà gỗ trên trần nhà. Mỗi khi cô nhắm mắt lại, cảm giác về bàn tay của Quân, về nụ hôn nồng mùi whisky và sự rạo rực của buổi chiều lại ùa về, bóp nghẹt lấy tâm trí cô.
Bất chợt, màn hình điện thoại đặt trên tủ đầu giường sáng lên. Ánh sáng trắng xanh chói mắt trong căn phòng tối khiến Linh giật mình. Cô run rẩy cầm máy lên, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Một tin nhắn từ số lạ, nhưng cô biết thừa chủ nhân của nó là ai.
Đó là một tấm ảnh. Tim Linh như ngừng đập khi hình ảnh hiện rõ: Trong gương phòng tắm mờ hơi nước ban chiều, bóng dáng của cô đang bị Quân ép sát vào tường, mái tóc rối bời, gương mặt lộ rõ vẻ mê dại trong khi bàn tay Quân đang đặt ở một vị trí đầy nhạy cảm. Tấm ảnh không quá rõ nét nhưng lại lột tả trần trụi sự sa ngã của cô.
Kèm theo đó là một dòng tin nhắn ngắn gọn: "Ban công phòng tôi. 5 phút. Nếu không, tấm ảnh này sẽ nằm trong máy anh trai tôi."
Linh cảm thấy toàn thân lạnh toát. Đây không còn là sự cưỡng ép dịu dàng nữa, mà là một sự đe dọa trắng trợn. Sự chiếm hữu không lối thoát của Quân đã bước sang một giai đoạn mới, tàn nhẫn và điên rồ hơn. Cô nhìn sang Phong, người chồng tương lai đang say ngủ, lòng trào dâng một nỗi hận thù lẫn đau đớn tột cùng.
Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn gỗ lạnh buốt. Linh khoác vội chiếc áo choàng lụa, cố gắng không gây ra bất cứ tiếng động nào. Hành lang tối om, chỉ có ánh trăng leo lét xuyên qua khe cửa. Mỗi bước chân của cô đều mang theo sức nặng của sự tội lỗi.
Phòng của Quân nằm ở cuối hành lang. Khi cô vừa chạm tay vào nắm đấm cửa, cánh cửa đã tự động mở ra như thể người bên trong đã chờ đợi từ rất lâu. Quân đứng đó, tựa lưng vào khung cửa ban công, điếu thuốc trên tay lập lòe ánh lửa đỏ. Cậu ta vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen phanh ngực, vẻ ngoài bất cần và đầy nguy hiểm.
"Cậu điên rồi sao? Xóa tấm hình đó ngay!" Linh rít qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì giận dữ.
Quân không trả lời ngay. Cậu ta thong thả phả một hơi khói dài, mùi thuốc lá nồng nàn quyện với mùi sương đêm tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Cậu ta bước tới, dồn Linh vào sát góc tường ban công. Luồng gió rừng thổi mạnh khiến tà áo lụa của cô bay phất phơ, lộ ra đôi chân trần trắng muốt dưới ánh trăng.
"Chị nghĩ tôi sẽ xóa nó sao?" Quân cúi sát, đôi mắt đen thẳm chứa đầy thứ dục vọng nguyên thủy thiêu đốt. "Nhìn chị thế này, tôi lại càng muốn cả thế giới biết chị thuộc về ai."
"Tôi thuộc về anh trai cậu!" Linh gào lên trong nghẹn ngào, nhưng ngay lập tức bị bàn tay của Quân chặn đứng môi lại.
"Đừng nói dối." Quân dùng ngón tay cái miết mạnh lên làn da nóng hổi nơi cổ cô, ngay trên vết tích mập mờ mà cậu đã để lại lúc chiều. "Cơ thể chị trung thực hơn cái miệng của chị nhiều. Sự phản bội ngọt ngào này, chị vốn dĩ đang tận hưởng nó mà, đúng không?"
Quân bất ngờ kéo cô vào một nụ hôn thô bạo. Nó không còn chút gì gọi là nhẹ nhàng, mà là một sự trừng phạt cho lời nói dối của cô. Linh vùng vẫy, nhưng sức lực của cô hoàn toàn biến mất trước sự áp đảo của người đàn ông trẻ tuổi. Cảm giác rạo rực lại một lần nữa bùng lên, phản bội lại lý trí đang gào thét của cô.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, ngay trên ban công chỉ cách phòng ngủ của Phong vài bước chân, Linh một lần nữa chấp nhận sự chiếm hữu của Quân. Cô ghét bản thân mình, ghét cái cách mà cơ thể cô lại run rẩy đón nhận những đụng chạm của cậu ta. Sự đe dọa bằng tấm ảnh kia dường như chỉ là cái cớ, bởi sâu thẳm trong lòng, cô biết mình đã không còn đủ sức để đẩy người đàn ông này ra khỏi cuộc đời mình.
Quân buông cô ra, hơi thở cậu ta nóng hổi trên da thịt cô. Cậu ta lấy điện thoại ra, trước mặt Linh, cậu ta nhấn nút xóa tấm ảnh.
"Tôi xóa vì tôi không muốn ai khác nhìn thấy chị lúc đó, ngoại trừ tôi." Quân thì thầm, nụ cười nửa miệng hiện lên đầy đắc thắng. "Nhưng nhớ cho kỹ, tấm ảnh trong máy có thể xóa, nhưng vết dơ trong tâm hồn chị thì mãi mãi không thể gột sạch."
Linh quay lưng chạy trốn khỏi căn phòng đó, nước mắt trào ra. Cô trở về giường, nằm xuống cạnh Phong mà lòng tan nát. Cô biết, kể từ đêm nay, cô đã chính thức trở thành món đồ chơi trong tay Quân, một quân cờ trong trò chơi tình ái đầy tội lỗi mà không có đường lui.