Tiếng động cơ xe bán tải gầm vang từ phía con đường mòn dẫn vào biệt thự gỗ như một hồi chuông cảnh báo đánh sầm vào không gian đang ngập ngụa trong dục vọng. Linh bừng tỉnh khỏi cơn mê dại, đôi mắt cô mở to, hơi thở vẫn còn đứt quãng và hỗn loạn.
"Phong... Anh ấy về rồi!"
Linh hoảng hốt đẩy Quân ra, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. Cô nhìn xuống bộ dạng của mình: chiếc váy mặc ở nhà đã nhăn nhúm, mái tóc rối bời, và kinh khủng nhất là cảm giác nóng rát vẫn còn vương trên làn da. Quân thì ngược lại, cậu ta chậm rãi ngồi dậy, thản nhiên nhặt chiếc áo sơ mi đen dưới sàn nhà lên, động tác thong thả như thể tiếng xe ngoài kia chẳng liên quan gì đến mình.
"Quân! Mau lên, anh ấy sẽ vào đây ngay bây giờ!" Linh vội vàng đứng dậy, chân tay bủn rủn khiến cô suýt ngã quỵ.
Quân bước đến, một tay giữ lấy bả vai cô, tay kia nâng cằm Linh lên, ép cô phải đối diện với mình. Ánh mắt cậu vẫn hừng hực thứ dục vọng nguyên thủy chưa kịp nguội tắt. Cậu ta cúi xuống, hôn mạnh vào hõm cổ cô một lần nữa như một sự đánh dấu cuối cùng, rồi thì thầm: "Đừng để lộ vẻ sợ hãi đó. Anh trai tôi sẽ không nghi ngờ một người vợ 'ngoan hiền' đâu."
Tiếng cửa chính phía dưới lầu mở ra cùng giọng nói sang sảng của Phong vang lên: "Linh ơi! Anh về rồi đây! Cá hôm nay nhiều lắm, tối nay chúng ta mở tiệc nướng nhé!"
Linh cuống cuồng chạy vào phòng tắm, vốc nước lạnh lên mặt để xua đi vẻ đỏ bừng tội lỗi. Khi cô nhìn vào gương, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trên cổ, ngay sát xương quai xanh, một vết tích mập mờ đỏ sậm hiện lên rõ rệt. Đó là kết quả của sự chiếm hữu không lối thoát mà Quân vừa mới để lại.
"Chết tiệt..." Cô run rẩy, vội vàng tìm chiếc khăn quàng cổ lụa mỏng trong túi xách, quấn vội lên cổ dù thời tiết vùng cao lúc này không đến mức lạnh như vậy.
Khi Linh bước xuống lầu, Phong đang hào hứng khoe giỏ cá tươi rói với Quân ở phòng khách. Quân lúc này đã khoác lên mình vẻ mặt điềm tĩnh, lạnh lùng thường thấy, đang ngồi bắt chéo chân trên ghế sofa, tay cầm một quyển tạp chí kinh tế như thể cậu ta đã ngồi đó từ rất lâu rồi.
"Ơ, Linh, sao em lại quấn khăn thế kia? Ở trong nhà nóng mà?" Phong buông giỏ cá, bước lại gần định tháo chiếc khăn ra.
Linh lùi lại một bước, nụ cười gượng gạo nở trên môi: "Em... em thấy hơi gai người, chắc do gió rừng lạnh quá. Anh đi câu có mệt không?"
Phong không nghi ngờ, anh choàng tay qua eo cô, kéo cô vào lòng. Sự đụng chạm của người yêu mẫu mực lúc này khiến Linh cảm thấy như có ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Cô vừa trải qua sự rạo rực điên cuồng trong vòng tay của em trai anh, và giờ đây lại đứng trong vòng tay của người anh trai. Sự phản bội ngọt ngào ấy khiến cô buồn nôn vì chính bản thân mình.
Trong khi Phong đang mải mê kể về buổi câu cá, Linh bất chợt bắt gặp ánh mắt của Quân. Cậu ta không nhìn đi chỗ khác mà nhìn chằm chằm vào chiếc khăn quàng trên cổ cô, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười đầy tà ác. Cậu ta biết rõ bên dưới lớp lụa đó là cái gì. Cậu ta đang thưởng thức sự sợ hãi của cô như một loại gia vị cho trò chơi này.
"Anh Phong," Quân đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời anh trai, "Chiều nay chị Linh có vẻ mệt thật đấy. Lúc em sang hỏi mượn đồ, chị ấy còn chẳng buồn trả lời, cứ khóa chặt cửa phòng. Có lẽ anh nên chăm sóc chị ấy 'kỹ' hơn một chút."
Linh cảm thấy toàn thân lạnh toát. Lời nói của Quân mang theo sự cưỡng ép dịu dàng nhưng lại là một nhát dao chí mạng vào tâm lý cô. Cậu ta đang chơi đùa với ranh giới của sự thật và dối trá ngay trước mặt Phong.
"Vậy sao? Để anh pha cho em chút trà gừng nhé." Phong lo lắng xoa nhẹ mu bàn tay cô.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo của khu rừng, ba người ngồi bên bếp lửa nướng cá. Phong ngồi giữa, một tay nắm tay Linh, tay kia rót rượu cho Quân. Linh cảm nhận được hơi nóng từ lửa trại, nhưng nó không nóng bằng ánh nhìn xuyên thấu của Quân từ phía đối diện.
Dưới ánh lửa bập bùng, mỗi khi Phong quay đi lấy thêm củi, Quân lại dùng ánh mắt thiêu đốt ấy lướt qua cơ thể Linh, thầm nhắc nhở cô về sự chiếm hữu không lối thoát mà họ đã cùng nhau trải qua ban chiều. Linh biết, bí mật này giống như một quả bom hẹn giờ, và ngòi nổ đang nằm trong tay người đàn ông mang tên Quân.