MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Anh EmChương 5

Cạm Bẫy Anh Em

Chương 5

828 từ · ~5 phút đọc

Cuối tuần, Phong quyết định đưa Linh và Quân đến căn biệt thự gỗ riêng biệt của gia đình nằm sâu trong một khu rừng thông ngoại ô. Anh nói rằng đây là dịp để cả ba gắn kết tình cảm anh em, cũng là để Linh giải tỏa căng thẳng sau những ngày trông xanh xao thấy rõ. Nhưng đối với Linh, chuyến đi này không khác gì một cuộc hành trình đi vào lòng vực thẳm.

Căn biệt thự gỗ mang vẻ đẹp cổ điển, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tiếng thông reo xào xạc và mùi nhựa thông thanh khiết lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng sự hiện diện của Quân trong không gian chật hẹp này lại khiến Linh thấy ngạt thở hơn bao giờ hết.

Buổi chiều, Phong cùng nhóm bạn đối tác đi câu cá ở hồ xa, để lại Linh ở nhà với lý do cô hơi đau đầu. Quân cũng từ chối đi cùng với cái cớ phải xử lý hồ sơ từ nước ngoài gửi về. Cánh cửa chính khép lại, tiếng xe của Phong nhỏ dần rồi mất hút, để lại căn nhà gỗ trong một sự im lặng đầy áp lực.

Linh đứng ngoài ban công, cố gắng hít hà không khí trong lành để xua đi sự rạo rực đang âm ỉ trong lòng. Đột nhiên, một vòng tay rắn chắc từ phía sau siết chặt lấy eo cô, kéo cô lùi lại phía sau, ép sát vào một lồng ngực rộng lớn và làn da nóng hổi.

"Anh ấy đi rồi. Chị không cần phải gồng mình diễn kịch nữa đâu."

Tiếng thì thầm ám ảnh của Quân vang lên ngay bên tai, môi cậu ta khẽ lướt qua vành tai nhạy cảm của Linh, gây ra một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô. Linh xoay người lại, định đẩy cậu ra, nhưng ánh mắt của Quân – thứ ánh sáng của dục vọng nguyên thủy – đã đóng đinh cô tại chỗ.

"Quân, đây là nhà của anh trai cậu... chúng ta không thể..."

"Chính vì là nhà của anh ấy, nên cảm giác mới tuyệt vời nhất, đúng không?" Quân nhếch môi, nụ cười đầy tà mị. Cậu ta bế bổng Linh lên, sải bước về phía chiếc giường lớn phủ tấm ga màu xám khói giữa phòng.

Linh cảm nhận được sự cưỡng ép dịu dàng trong từng động tác của Quân. Cậu ta đặt cô xuống lớp đệm mềm mại, nhưng cơ thể cậu đã nhanh chóng phủ lên, chặn đứng mọi lối thoát. Trong không gian chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá bên ngoài, tiếng vải ma sát trở nên rõ rệt đến mức khiến người ta đỏ mặt. Quân bắt đầu nới lỏng chiếc áo sơ mi của mình, để lộ những khối cơ bắp rắn rỏi đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp.

Bàn tay Quân không còn sự kiềm chế của những bữa tiệc, cậu ta bắt đầu khám phá những vùng da thịt mà cô hằng che giấu dưới lớp váy áo kín cổng cao tường. Mỗi nơi ngón tay cậu lướt qua đều để lại một sự run rẩy tê dại. Linh nhắm mắt lại, đôi môi mấp máy những lời từ chối yếu ớt, nhưng đôi tay cô lại phản bội lý trí khi bắt đầu luồn vào mái tóc hơi rối của Quân, kéo cậu lại gần hơn.

Sự chiếm hữu không lối thoát này như một cơn bão táp cuốn trôi mọi định kiến về đạo đức. Quân cúi xuống, nụ hôn của cậu không còn là sự thăm dò mà là một sự khẳng định chủ quyền mạnh mẽ. Cậu ta nhấm nháp bờ môi cô, rồi di chuyển xuống vùng cổ, để lại những vết tích mập mờ đỏ sậm trên làn da trắng ngần – những dấu ấn mà nếu Phong nhìn thấy, mọi thứ sẽ tan tành xác pháo.

"Linh, nhìn tôi này." Quân ra lệnh bằng chất giọng khàn đặc.

Linh mở mắt, nhìn thấy gương mặt đầy nam tính của người đàn ông đang ngự trị trên cơ thể mình. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra mình không chỉ sợ hãi Quân, mà cô còn sợ hãi chính sự khao khát của bản thân. Sự phản bội ngọt ngào này mang lại cho cô một cảm giác sống động mà Phong chưa bao giờ làm được.

Cả hai quấn lấy nhau trong căn phòng gỗ sực nức mùi hương của sự cấm kỵ. Ngoài kia, nắng chiều đã tắt, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm lấy khu rừng, cũng giống như cách bóng tối đang nuốt chửng lấy tâm hồn của Linh. Cô biết, sau khi cánh cửa này mở ra, cô sẽ không bao giờ có thể quay lại là người phụ nữ thuần khiết của Phong nữa. Cô đã hoàn toàn thuộc về kẻ săn mồi mang tên em trai người yêu mình.