Buổi tối hôm đó, không khí trong căn biệt thự yên tĩnh đến lạ thường. Phong về nhà với một bó hoa bách hợp trắng, mỉm cười đặt lên bàn ăn như một lời xin lỗi vì đã bỏ mặc Linh cả ngày. Anh không hề hay biết rằng, đằng sau vẻ thanh khiết của loài hoa ấy là một bầu không khí đang vặn vẹo vì những bí mật đen tối.
Quân bước xuống cầu thang, đã thay bộ đồ ở nhà bằng một chiếc áo sơ mi đen phanh hai cúc ngực, để lộ phần xương quai xanh nam tính và làn da hơi sẫm màu. Cậu ta thản nhiên ngồi vào bàn đối diện với Linh, đôi mắt không một chút e dè mà nhìn thẳng vào cô, như thể đang thưởng thức một món khai vị ngon lành.
"Hôm nay em dọn dẹp phòng giúp anh chưa, Linh?" Phong vừa gắp thức ăn cho cô vừa hỏi, giọng đầy sủng ái.
Linh suýt nữa thì sặc ngụm nước vừa uống. Cô cố tránh ánh mắt của Quân, cúi đầu đáp: "Em... em có vào qua một chút."
"Chị ấy dọn dẹp rất kỹ đấy anh trai ạ." Quân lên tiếng, tông giọng trầm thấp đầy ẩn ý. "Thậm chí chị ấy còn làm rơi cả một chiếc lọ hoa trong phòng em. Phải không, chị dâu?"
Linh cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. "Lọ hoa" mà Quân nói chính là sự suýt đổ vỡ của lý trí trong phòng tắm hồi sáng. Cô có thể cảm nhận được sự rạo rực đang âm ỉ cháy lại trong lồng ngực mình. Dưới gầm bàn, một sự chiếm hữu quen thuộc lại bắt đầu. Quân không dùng mũi giày nữa, mà lần này, cậu ta táo bạo thoát khỏi đôi dép đi trong nhà, dùng những ngón chân thô ráp, ấm nóng của mình chậm rãi vuốt ve dọc theo mu bàn chân trần của Linh.
Sự đụng chạm trực tiếp giữa làn da nóng hổi của cậu ta và làn da mềm mại của cô khiến Linh run rẩy. Cô cố gắng thu chân lại dưới gầm ghế, nhưng Quân như đoán trước được, cậu ta kẹp chặt chân cô giữa hai chân mình, một sự cưỡng ép dịu dàng nhưng đầy uy lực.
"Linh, em sao thế? Mặt em đỏ quá, hay là bị sốt rồi?" Phong lo lắng vươn tay định sờ lên trán cô.
Linh hốt hoảng né tránh, nụ cười của cô trở nên méo mó: "Không... chắc là do hơi nóng của nồi lẩu thôi anh."
Quân thản nhiên nhấp một ngụm rượu vang đỏ, để mặc cho sắc đỏ của rượu vương trên môi mình như một vết tích mập mờ của tội lỗi. Cậu ta nhìn Phong, rồi lại nhìn Linh, cất lời đầy khiêu khích: "Anh Phong, anh có nhớ người yêu cũ của em không? Cái cô gái mà anh từng nói là có đôi mắt rất giống chị Linh ấy."
Phong hơi sững lại, rồi cười xòa: "À, chuyện từ ba năm trước rồi, nhắc lại làm gì. Anh chỉ nhớ là em đã rất đau khổ khi cô ấy bỏ đi."
"Em không đau khổ." Quân xoay nhẹ ly rượu, ánh mắt nhìn xoáy vào Linh như muốn lột trần mọi lớp ngụy trang của cô. "Em chỉ cảm thấy tức giận vì món đồ của mình bị người khác chạm vào. Với em, cái gì đã là của mình, thì mãi mãi phải là của mình. Dù có phải giành giật, hay phải sống trong sự phản bội ngọt ngào, em cũng sẽ lấy lại cho bằng được."
Linh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim mình. Từng lời nói của Quân giống như những mũi kim đâm vào sự thật mà cô đang cố che giấu. Cảm giác tội lỗi dâng trào, nhưng kỳ lạ thay, sự kích thích từ những cái chạm của Quân dưới gầm bàn lại khiến cơ thể cô phản ứng một cách trung thực nhất. Sự dục vọng nguyên thủy ấy như một con quái vật đang lớn dần lên, nuốt chửng lấy chút lý trí tàn dư của cô.
Bữa tối kết thúc trong sự tra tấn tinh thần tột độ đối với Linh. Khi Phong vào phòng làm việc để gọi một cuộc điện thoại quốc tế, Linh vội vàng dọn dẹp bát đĩa, hy vọng có thể trốn thoát vào phòng ngủ. Nhưng ngay khi cô vừa bước vào bếp, một cánh tay mạnh mẽ đã kéo tuột cô vào góc tối sau cánh cửa tủ lạnh.
Quân ép cô sát vào tường, hơi thở nồng mùi rượu vang của cậu ta phả lên mặt cô.
"Chị định trốn đến bao giờ?" Quân thì thầm, tiếng thì thầm ám ảnh ấy vang lên giữa không gian tĩnh lặng của căn bếp.
"Buông ra... anh ấy sẽ xuống đây bây giờ..." Linh yếu ớt kháng cự, nhưng đôi tay cô lại vô thức bám vào vạt áo sơ mi của Quân, vò nát lớp vải phẳng phiu.
"Anh ấy đang bận lo cho tương lai, còn tôi... tôi chỉ lo cho hiện tại của chị."
Quân cúi xuống, nụ hôn lần này mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu điên cuồng. Cậu ta không cho cô cơ hội để thở, không cho cô cơ hội để suy nghĩ. Linh cảm nhận được sự chiếm hữu không lối thoát đang bao trùm lấy mình. Trong bóng tối của căn bếp, ngay dưới lầu của người chồng tương lai, Linh đã hoàn toàn buông xuôi trước sự dẫn dắt của người em trai. Một sự sa ngã không thể cứu vãn, nơi mà sự đau đớn và khoái cảm hòa làm một.