MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 1

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 1

778 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng buổi chiều tà nhuộm đỏ cả hành lang dãy nhà C – khu vực vốn đã vắng vẻ vì đang trong giai đoạn sửa chữa. Tô Diệp ôm khư khư cuốn sổ ký họa trong lòng, bước chân rón rén tiến về phía sân thượng. Cô cần một không gian yên tĩnh để hoàn thành bức vẽ dự thi, và sân thượng dãy nhà cũ này là lựa chọn duy nhất giúp cô thoát khỏi những ồn ào náo nhiệt phía dưới sân trường.

Cạch.

Cánh cửa sắt hoen gỉ khép hờ. Tô Diệp đẩy nhẹ, một làn gió mang theo hơi nóng của mùa hạ ùa vào mặt. Nhưng điều khiến cô khựng lại không phải là gió, mà là một bóng lưng cao gầy đang tựa vào lan can bảo vệ.

Đó là một dáng hình quá đỗi quen thuộc. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục phẳng phiu, mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng và đôi kính gọng bạc trí thức.

"Hội trưởng Lục...?" – Tô Diệp thốt lên trong đầu.

Lục Hàn – cái tên đại diện cho sự hoàn hảo của trường trung học Thanh Xuân. Một thiên thần đúng nghĩa trong mắt thầy cô và là nam thần trong mộng của hàng ngàn nữ sinh. Nhưng giây tiếp theo, hơi thở của Tô Diệp như đông cứng lại.

Lục Hàn không hề hay biết có người phía sau. Anh chậm rãi đưa một tay lên, ngón tay thon dài kẹp lấy một điếu thuốc lá đang cháy dở. Anh rít một hơi sâu, đôi mắt sau lớp kính không còn vẻ ôn hòa thường ngày mà thay vào đó là sự lạnh lẽo, chán chường đến tột độ. Khói thuốc trắng đục được anh phả ra, tan dần vào không trung cùng với một nụ cười nhạt đầy vẻ mỉa mai.

Hình ảnh này quá đỗi đối lập với một Hội trưởng luôn nở nụ cười mẫu mực trên môi.

"A..." – Tô Diệp vô tình lùi lại, đôi giày vải ma sát với mặt sàn tạo ra một tiếng động nhỏ.

Ngay lập tức, bóng lưng kia cứng đờ. Lục Hàn dập tắt điếu thuốc chỉ trong một giây, động tác dứt khoát đến mức tàn nhẫn. Anh xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm như dao găm phóng thẳng về phía cô.

"Ai đó?"

Giọng nói trầm thấp, không còn tông ấm áp mà cô vẫn nghe trên loa phát thanh mỗi sáng. Khi nhận ra người đứng đó là cô gái nhỏ nhắn cùng khối, ánh mắt Lục Hàn khẽ dao động, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang một sự thích thú tối tăm.

Tô Diệp lắp bắp: "Tôi... tôi xin lỗi, tôi chỉ muốn lên đây vẽ tranh. Tôi không thấy gì cả! Tôi đi ngay đây!"

Cô quay đầu định chạy trốn, nhưng Lục Hàn nhanh hơn. Sức mạnh của một nam sinh chơi thể thao khiến anh chỉ cần vài bước chân đã đứng chặn trước cửa. Anh áp sát cô vào cánh cửa sắt lạnh lẽo, một tay chống lên cửa, tay kia chậm rãi tháo chiếc kính gọng bạc xuống.

Không có lớp kính che chắn, gương mặt anh trở nên sắc sảo và đầy tính xâm lược. Hơi thở mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng quyện cùng hương bạc hà thanh mát bao vây lấy khứu giác của Tô Diệp.

"Cậu tên gì?" – Anh cúi đầu, ghé sát vào tai cô, giọng nói nhuốm màu nguy hiểm.

"Tô... Tô Diệp... lớp 11A2."

"Tô Diệp sao?" – Lục Hàn lặp lại tên cô bằng một giọng điệu đầy mê hoặc, môi anh gần như chạm vào vành tai đang đỏ ửng vì sợ hãi của cô. "Bạn học Tô, cậu nghĩ mọi người sẽ tin ai? Tin một Hội trưởng luôn đứng đầu khối, hay tin một nữ sinh mờ nhạt vừa trốn tiết lên đây để... theo dõi tôi?"

Bàn tay anh không biết từ lúc nào đã luồn vào sau gáy cô, những ngón tay hơi thô ráp mơn trớn làn da nhạy cảm. Tô Diệp run rẩy, cả người như nhũn ra trước sự áp đảo của anh.

"Tôi không có..."

"Suỵt." – Lục Hàn đặt ngón trỏ lên môi cô, ngăn lại lời phân bua. "Bí mật thì nên được trao đổi bằng một cái giá xứng đáng."

Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại ở chiếc cổ trắng ngần của cô, nơi xương quai xanh lộ ra sau lớp cổ áo đồng phục hơi trễ. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Hàn lóe lên một tia sáng chiếm hữu điên cuồng.

Hôm nay, anh đã tìm thấy một món đồ chơi thú vị để giải tỏa nỗi nhàm chán của mình rồi.