MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 2

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 2

776 từ · ~4 phút đọc

Không gian trên sân thượng dường như bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện của Lục Hàn. Ngón tay anh vẫn đặt trên môi Tô Diệp, hơi ấm từ da thịt anh truyền sang khiến cô cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng, vừa tê dại vừa sợ hãi.

"Cậu... cậu muốn gì?" – Tô Diệp cố gắng tìm lại giọng nói của mình, nhưng nó nhỏ xíu và run rẩy.

Lục Hàn không trả lời ngay. Anh chậm rãi lùi lại nửa bước, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào gương mặt đang đỏ bừng của cô. Anh thong thả đeo lại chiếc kính gọng bạc, che đi sự sắc lạnh trong đôi mắt, lấy lại vẻ đạo mạo của một vị Hội trưởng học sinh.

"Trường chúng ta sắp tới có đợt thanh tra toàn diện, hồ sơ cá nhân rất quan trọng." – Lục Hàn vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo đồng phục cho Tô Diệp, một hành động trông có vẻ ân cần nhưng lại khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng. "Nếu trong hồ sơ của một nữ sinh ưu tú lại có vết nhơ về việc 'có hành vi thiếu chuẩn mực' trên tầng thượng... thì thật đáng tiếc."

"Tôi không có!" – Tô Diệp phản kháng, nhưng bàn tay đang giữ lấy cuốn sổ ký họa lại siết chặt hơn.

Lục Hàn khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh cúi xuống, nhặt một mẩu thuốc lá còn sót lại trên sàn rồi đưa lên trước mặt cô.

"Ai chứng minh là của tôi? Hay mọi người sẽ tin rằng cậu là người đã hút nó?"

Sự tráo trở của anh khiến Tô Diệp bàng hoàng. Đây chính xác là một con sói đang núp bóng thiên thần.

"Vậy... anh muốn tôi làm gì để giữ kín chuyện này?"

Lục Hàn thu hồi nụ cười, anh tiến sát lại, một tay vòng qua eo cô, kéo mạnh khoảng cách giữa hai người về con số không. Tô Diệp thấp hơn anh cả một cái đầu, đỉnh đầu cô chỉ chạm đến cằm anh. Cô có thể cảm nhận được lồng ngực vững chãi và nhịp tim đều đặn của anh – một sự bình tĩnh đến đáng sợ.

"Từ ngày mai, sau giờ tan học, cậu phải có mặt tại văn phòng Hội học sinh. Tôi cần một... trợ lý riêng."

"Trợ lý? Nhưng tôi không biết làm việc văn phòng..."

"Tôi không cần cậu làm việc." – Lục Hàn ngắt lời, giọng anh trầm xuống, vương chút ám muội. "Tôi chỉ cần cậu đứng đó, trong tầm mắt của tôi. Và tuyệt đối... không được phép nói chuyện hay nhìn bất cứ nam sinh nào khác trong lúc tôi chưa cho phép."

Tô Diệp sững sờ. Đây không phải là làm trợ lý, đây là một kiểu giam lỏng tâm lý. Nhưng ánh mắt của Lục Hàn quá kiên định, nó chứa đựng một áp lực khiến cô không thể thốt ra lời từ chối.

"Được... tôi hứa."

"Ngoan lắm."

Lục Hàn đưa bàn tay lên, vuốt ve mái tóc dài của cô, rồi đột ngột hạ thấp xuống, bóp nhẹ gáy cô khiến Tô Diệp buộc phải ngước mặt lên nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, anh cúi đầu, môi anh lướt qua gò má cô, dừng lại sát vành tai.

"Để đánh dấu cho giao kèo này... đừng xóa nó đi."

Chưa kịp hiểu chuyện gì, Tô Diệp khẽ thốt lên một tiếng "A" vì đau. Lục Hàn đã vùi đầu vào hõm cổ cô, dùng hàm răng sắc bén cắn mạnh vào làn da mềm mại. Một cơn đau nhói đi kèm với cảm giác tê dại kỳ lạ lan tỏa. Anh không hề nương tay, vết cắn sâu đến mức chắc chắn sẽ để lại dấu vết đỏ sẫm.

Anh rời khỏi cổ cô, nhìn ngắm "tác phẩm" của mình với sự hài lòng lộ rõ. Vết cắn đỏ hằn trên làn da trắng ngần của cô trông vừa chướng mắt, vừa đầy tính khiêu khích.

"Về đi. Và nhớ kỹ, sáng mai hãy mặc áo cổ cao."

Lục Hàn buông cô ra, thản nhiên đút tay vào túi quần rồi quay người bước đi, để lại Tô Diệp đứng chao đảo giữa cơn gió chiều. Cô đưa tay chạm vào vết cắn ở cổ, nơi vẫn còn vương lại chút ẩm ướt từ môi anh.

Trái tim cô đập loạn nhịp vì sợ hãi, nhưng sâu trong lòng, một cảm giác tội lỗi và sự kích thích khó hiểu bắt đầu nhen nhóm. Cô biết, từ giây phút này, cuộc đời bình lặng của mình đã chính thức kết thúc dưới tay kẻ mang tên Lục Hàn.