MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 3

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 3

826 từ · ~5 phút đọc

Cả buổi sáng hôm đó, Tô Diệp không thể tập trung vào bất cứ tiết học nào. Cô luôn tay kéo cao chiếc cổ áo đồng phục, dù thời tiết bắt đầu vào hạ oi bức. Cảm giác vết cắn ở cổ vẫn còn âm ỉ đau, mỗi khi vải áo cọ xát vào lại khiến cô rùng mình, gợi nhớ về hơi thở lạnh lẽo của Lục Hàn trên sân thượng.

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, trong khi bạn bè nô nức rủ nhau ra về hoặc đi ăn vặt, Tô Diệp lại lầm lũi bước về hướng dãy nhà văn phòng.

Cộc, cộc.

"Vào đi." – Giọng nói trầm thấp phát ra từ bên trong.

Tô Diệp đẩy cửa bước vào. Văn phòng Hội học sinh rộng rãi, được bài trí ngăn nắp với những kệ sách cao sát trần. Lục Hàn đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, ánh nắng chiều hắt qua khung cửa sổ lớn phía sau lưng khiến gương mặt anh nửa tối nửa sáng, trông càng thêm khó đoán.

"Đến muộn 2 phút." – Lục Hàn không ngẩng đầu, tay vẫn lướt trên tập tài liệu.

"Tôi... tôi phải dọn dẹp lớp một chút." – Tô Diệp lí nhí, đứng nép mình bên cạnh cửa.

Lục Hàn lúc này mới đặt cây bút xuống, tháo kính ra và tựa lưng vào ghế. Ánh mắt anh quét qua người cô một lượt, rồi dừng lại ở chiếc cổ áo được cài kín mít. Anh ngoắc tay, ra hiệu cho cô tiến lại gần.

"Lại đây."

Tô Diệp run rẩy bước tới. Khi khoảng cách chỉ còn vài gang tay, Lục Hàn đột ngột vươn tay kéo mạnh cổ tay cô, khiến cô mất đà mà ngã nhào về phía trước, hai tay chống lên thành ghế của anh.

"Nóng thế này mà lại cài cúc cao nhất sao? Cậu sợ mọi người nhìn thấy... dấu vết của tôi đến vậy à?" – Anh dùng ngón tay thon dài, thong thả cởi bỏ chiếc cúc áo trên cùng của cô.

"Đừng... anh đã hứa sẽ giữ bí mật mà." – Tô Diệp hốt hoảng định lùi lại, nhưng cánh tay của Lục Hàn đã vòng qua eo cô, siết chặt.

Chiếc cổ áo mở ra, lộ ra vết cắn đã chuyển sang màu tím đỏ thẫm, vô cùng nổi bật trên làn da trắng sứ. Lục Hàn nhìn chằm chằm vào nó, đôi mắt tối sầm lại. Anh đưa ngón tay cái vuốt nhẹ lên vết thương, động tác vừa như xoa dịu, vừa như giày vò.

"Tôi đổi ý rồi. Tôi không muốn cậu làm việc văn phòng nữa." – Anh đứng dậy, kéo cô áp sát vào cạnh bàn làm việc. "Hôm nay, tập bóng rổ khiến vai tôi hơi mỏi. Cậu bóp vai cho tôi đi."

Lục Hàn ngồi xuống chiếc ghế sofa da dài ở góc phòng, thản nhiên nới lỏng cà vạt và cởi hai cúc áo sơ mi, để lộ xương quai xanh nam tính và lồng ngực săn chắc ẩn hiện.

Tô Diệp nuốt nước bọt, đôi tay run rẩy đặt lên vai anh. Vai anh rất rộng và cứng cáp. Khi cô bắt đầu xoa bóp, mùi hương bạc hà quen thuộc lại bao vây lấy cô.

"Dùng lực thêm một chút." – Lục Hàn nhắm mắt, giọng anh khàn đặc.

Trong không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng thở dồn dập của Tô Diệp. Đột ngột, Lục Hàn nắm lấy tay cô, kéo cô ngã ngồi vào lòng mình. Sự tiếp xúc đột ngột này khiến Tô Diệp run lên bần bật. Cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh qua lớp vải đồng phục mỏng manh.

"Cậu vẽ tranh rất đẹp đúng không?" – Anh thầm thì bên tai cô, môi anh gần như dán vào làn da nhạy cảm ở cổ. "Bàn tay này... ngoài vẽ tranh ra, còn có thể làm được nhiều việc khác mà, đúng không?"

Bàn tay anh bắt đầu không yên vị, nó luồn vào dưới lớp áo sơ mi của cô, mơn trớn vùng eo thon gọn. Tô Diệp cảm thấy đầu óc mình như nổ tung, sự sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi một cảm giác tê dại kỳ lạ mà cô chưa từng trải qua.

"Lục Hàn... đây là trường học..." – Cô cố gắng đẩy ngực anh ra, nhưng lại vô tình chạm vào những múi cơ săn chắc dưới lớp áo sơ mi trắng của anh.

"Chính vì là trường học... nên mới thú vị, không phải sao?"

Lục Hàn xoay người cô lại đối diện với mình, một tay anh giữ chặt gáy cô, tay kia luồn vào mái tóc dài. Anh cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là một vết cắn đau đớn, mà là một sự xâm chiếm đầy tham lam và cuồng nhiệt, nuốt chửng mọi sự kháng cự cuối cùng của cô nữ sinh nhỏ bé.