MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 4

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 4

820 từ · ~5 phút đọc

Sau nụ hôn chấn động ở văn phòng Hội học sinh, Tô Diệp tìm mọi cách để tránh mặt Lục Hàn. Nhưng ở cái trường trung học này, Lục Hàn giống như một bóng ma quyền lực, anh hiện diện ở khắp mọi nơi: trên bảng tin danh dự, trong những câu chuyện phiếm của nữ sinh, và cả trong những giấc mơ đứt quãng khiến cô tỉnh giấc với lồng ngực đập liên hồi.

Tiết giáo dục thể chất chiều nay, lớp của Tô Diệp được phân công dọn dẹp kho dụng cụ sau buổi tập cầu lông.

"Tô Diệp, cậu mang đống vợt này vào kho cuối hành lang nhé, bọn tớ đi trả bóng đây!" – Cô bạn cùng lớp đưa cho cô một ôm vợt lớn rồi chạy biến.

Tô Diệp thở dài, một mình ôm đống đồ bước vào gian phòng tối tăm, nồng mùi gỗ và cao su. Ánh sáng duy nhất chỉ là vệt nắng lẻ loi xiên qua ô cửa thông gió nhỏ xíu trên cao. Cô loay hoay xếp đống vợt lên giá, thì bất ngờ, một bàn tay từ bóng tối vươn ra, khóa chặt cửa kho lại.

Cạch.

Tô Diệp giật mình quay lại, đống vợt trên tay rơi loảng xoảng xuống sàn nhà.

"Trốn tôi cả ngày hôm nay, vui không?"

Lục Hàn đứng đó, vẫn là bộ đồng phục trắng sạch sẽ đến mức tương phản với không gian bụi bặm này. Anh không đeo kính, đôi mắt đen thẫm dán chặt vào cô như một thợ săn đang nhìn con mồi đã kiệt sức vì chạy trốn.

"Tôi không trốn... tôi chỉ đang làm nhiệm vụ." – Cô lùi lại, lưng chạm phải chồng đệm nhảy cao mềm mại nhưng lạnh lẽo.

Lục Hàn tiến lại gần, mỗi bước chân của anh đều khiến trái tim Tô Diệp nảy lên một nhịp. Anh không dừng lại cho đến khi cả thân hình cao lớn bao phủ hoàn toàn lấy cô. Hơi nóng từ cơ thể anh sau trận bóng rổ tỏa ra hầm hập, quyện với mùi mồ hôi nam tính nhàn nhạt và hương bạc hà đặc trưng.

"Cái giá của việc trốn tránh... là sự trừng phạt."

Anh nắm lấy hai cổ tay cô, ép ngược lên đỉnh đầu, nhấn sâu cô vào lớp đệm mềm. Trong không gian chật hẹp và tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.

Lục Hàn cúi đầu, môi anh lướt nhẹ từ trán, xuống chóp mũi, rồi dừng lại ở cánh môi đang run rẩy của cô. Anh không hôn ngay, mà chỉ dùng chót lưỡi trêu đùa, nhấm nháp như đang thưởng thức một món tráng miệng ngọt ngào.

"Ưm... Lục Hàn, sẽ có người vào đây mất..." – Tô Diệp cố gắng nghiêng đầu, nhưng sự kìm kẹp của anh càng thêm chặt chẽ.

"Cửa khóa rồi. Và dù có ai vào, tôi cũng không buông cậu ra đâu."

Bàn tay đang giữ cổ tay cô của Lục Hàn nới lỏng ra, nhưng ngay sau đó lại luồn vào dưới gấu áo đồng phục của cô. Làn da của anh nóng như lửa chạm vào vòng eo thon nhỏ khiến Tô Diệp run bắn người, một cảm giác tê dại lan tỏa từ sống lưng đến từng đầu ngón chân.

Anh bắt đầu hôn sâu, nụ hôn lần này mang theo sự chiếm hữu điên cuồng và cả chút giận dữ vì bị cô ngó lơ suốt cả ngày. Tiếng thở dốc của cả hai vang lên giữa những chồng dụng cụ thể thao, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Chiếc áo đồng phục của cô bị kéo xếch lên, để lộ bờ vai mỏng manh đỏ ửng.

Đúng lúc đó, phía bên ngoài cửa kho vang lên tiếng bước chân và tiếng cười đùa của vài nam sinh.

"Này, cửa kho sao lại khóa nhỉ? Thầy bảo vào lấy thêm bóng cơ mà!"

Tô Diệp trợn tròn mắt, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhìn Lục Hàn với ánh mắt van nài, nhưng anh chỉ nhếch môi cười đầy tà ác. Thay vì dừng lại, anh lại cố tình cúi xuống, hôn mạnh vào vết cắn cũ trên cổ cô, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vô cùng nhạy cảm.

"Suỵt... Im lặng, hoặc để họ thấy cậu trong tư thế này." – Anh thì thầm, bàn tay vẫn không ngừng mơn trớn trên làn da mềm mại của cô.

Trái tim Tô Diệp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự sợ hãi bị phát hiện hòa quyện cùng sự kích thích từ những đụng chạm của Lục Hàn tạo nên một cảm giác bùng nổ mà cô chưa từng biết tới. Cô chỉ có thể cắn chặt môi, bấu víu vào vai áo anh, mặc cho anh dẫn dắt vào một vực thẳm ngọt ngào và đầy tội lỗi ngay giữa trường học.