MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 5

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 5

753 từ · ~4 phút đọc

Tiếng bước chân ngoài cửa kho dụng cụ thưa dần rồi mất hẳn sau một hồi phàn nàn của đám nam sinh. Không gian bên trong trở lại với sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Lục Hàn và nhịp tim đập loạn xạ như trống dồn của Tô Diệp.

Lục Hàn không buông cô ra ngay. Anh vẫn duy trì tư thế áp sát, lồng ngực anh phập phồng chạm vào đôi gò bồng đảo đang nhấp nhô theo từng nhịp thở của cô. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như để tận hưởng mùi hương thiếu nữ thanh khiết đang bị vẩn đục bởi mùi của chính anh.

"Sợ đến thế sao?" – Giọng Lục Hàn khàn đục, vang lên giữa không gian chật hẹp.

Tô Diệp không trả lời được, đôi môi cô sưng đỏ vì nụ hôn vừa rồi, ánh mắt phủ một tầng sương mờ mịt. Cô cảm thấy mình giống như một con búp bê vải bị anh nhào nặn tùy ý.

Lục Hàn từ từ ngẩng đầu lên, bàn tay anh thon dài, thô ráp vì chơi bóng rổ, chậm rãi vuốt ve từ cằm lên đến đôi môi cô. Anh lấy trong túi quần ra một viên kẹo bạc hà, thản nhiên xé vỏ rồi đưa vào miệng mình. Mùi bạc hà cay nồng ngay lập tức lan tỏa trong không khí.

"Bạn học Tô, cậu biết không? Tôi rất ghét những thứ không nằm trong tầm kiểm soát của mình." – Anh đột ngột siết chặt eo cô, kéo cô đứng thẳng dậy nhưng vẫn ép sát vào lòng mình. "Và cậu... là thứ duy nhất khiến tôi phải tốn công suy nghĩ cả ngày hôm nay."

Dứt lời, anh cúi xuống, một lần nữa chiếm lấy đôi môi cô. Lần này, nụ hôn không còn sự thô bạo trừng phạt mà mang theo một sự dẫn dụ đầy mê hoặc. Viên kẹo bạc hà lạnh buốt được anh chuyển từ đầu lưỡi mình sang cho cô. Cảm giác vừa nóng bỏng từ hơi thở, vừa lạnh lẽo từ vị bạc hà khiến đầu óc Tô Diệp trở nên trống rỗng.

Lưỡi anh luồn lách, càn quét từng ngõ ngách trong khoang miệng cô, ép cô phải cùng anh nếm trải vị cay nồng ấy. Tô Diệp vô thức bám chặt lấy cánh tay săn chắc của Lục Hàn, đôi chân cô mềm nhũn, nếu không có vòng tay anh giữ chặt, có lẽ cô đã ngã quỵ xuống lớp đệm nhảy cao.

"Ưm..." – Một tiếng rên rỉ nhỏ xíu thoát ra từ kẽ răng cô, ngay lập tức bị anh nuốt chửng.

Bàn tay Lục Hàn không ngừng nghỉ, nó thong thả trượt xuống sống lưng cô, từng đốt ngón tay như có lửa, đi đến đâu khiến da thịt cô run rẩy đến đó. Anh khéo léo luồn tay vào dưới lớp áo đồng phục, chạm vào làn da nhẵn mịn ở thắt lưng, rồi từ từ di chuyển lên phía trên.

"Lục... Lục Hàn... đừng mà..." – Cô thầm thì trong hơi thở đứt quãng, nhưng bàn tay anh đã chạm đến dây áo lót mỏng manh của cô, khẽ khàng gẩy nhẹ một cái đầy khiêu khích.

Lục Hàn dừng lại ở đó, anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sự cầu xin của cô, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lùng nhưng đầy quyến rũ.

"Đừng? Chẳng phải cậu cũng đang rất mong chờ sao? Cơ thể cậu... trung thực hơn cái miệng nhỏ này nhiều."

Anh cúi xuống, để lại một nụ hôn thật nhẹ nhưng đầy tính đánh dấu lên chóp mũi cô. Sau đó, anh buông cô ra, thản nhiên chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh lấy chiếc kính gọng bạc trong túi áo ra đeo lên, che đi sự hoang dại trong đôi mắt đen thẫm.

"Hết giờ trực rồi. Về phòng thay đồ đi, trước khi để ai đó thấy bộ dạng 'bị ức hiếp' này của cậu."

Lục Hàn quay người, ung dung mở khóa cửa bước ra ngoài, để lại một mình Tô Diệp đứng lặng trong bóng tối của kho dụng cụ. Cô đưa tay lên môi, vị bạc hà vẫn còn cay nồng và lạnh lẽo, hệt như người đàn ông vừa mới rời đi – người đã dùng nụ hôn này để đánh dấu sự khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng tội lỗi sắp tới.