MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 6

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 6

797 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai, không khí trường trung học Thanh Xuân nhộn nhịp hơn hẳn sau hai ngày nghỉ cuối tuần. Tô Diệp bước vào lớp với tâm trạng bất an, cô cố gắng dán một miếng băng cá nhân nhỏ lên cổ, lấy cớ là bị côn trùng đốt để che đi vết tích mà Lục Hàn để lại.

Vừa ngồi vào chỗ, cô đã thấy trên bàn mình một hộp sữa dâu và một mẩu giấy nhỏ: "Tặng cậu, chúc cậu một tuần mới vui vẻ nhé! – Minh Triết (11A5)".

Minh Triết là thành viên đội tuyển bóng đá, có vẻ ngoài rạng rỡ và tính tình hoạt bát. Tô Diệp chưa kịp phản ứng thì một bóng đen cao lớn đã đổ sụp xuống bàn học của cô.

"Quà của người hâm mộ sao? Xem ra bạn học Tô cũng đào hoa lắm."

Giọng nói lành lạnh quen thuộc khiến Tô Diệp rùng mình. Lục Hàn đứng đó, trên tay là tập hồ sơ trực tuần. Anh không nhìn cô, nhưng đôi mắt sau lớp kính lại dán chặt vào hộp sữa dâu với vẻ khinh miệt. Anh không nói thêm lời nào, chỉ thản nhiên dùng đầu ngón tay gạt hộp sữa rơi xuống đất, sau đó xoay người bước đi.

Cả ngày hôm đó, Tô Diệp cảm thấy một áp lực vô hình. Mỗi khi cô đi ngang qua hành lang hay sân trường, cô đều cảm nhận được ánh mắt của Lục Hàn dõi theo từ xa, sắc lạnh và đầy cảnh báo.

Sự việc lên đỉnh điểm vào giờ giải lao buổi chiều. Minh Triết chặn đường Tô Diệp ở hành lang vắng phía sau nhà thi đấu để hỏi về hộp sữa.

"Diệp ơi, hộp sữa sáng nay..."

"Cậu ấy không thích sữa dâu. Và cũng không thích cậu."

Một giọng nói trầm thấp vang lên cắt ngang. Lục Hàn bước ra từ phía sau góc tường, gương mặt anh vô cảm nhưng sát khí tỏa ra khiến Minh Triết phải lùi lại một bước.

"Hội trưởng Lục? Tôi chỉ muốn..."

"Đi đi. Trước khi tôi ghi tên cậu vào sổ kỷ luật vì tội gây rối hành lang." – Lục Hàn nhếch môi, ánh mắt anh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

Khi Minh Triết vừa rời đi, Lục Hàn lập tức túm lấy cổ tay Tô Diệp, kéo mạnh cô vào phòng y tế ngay cạnh đó. Lúc này, cô giáo phụ trách y tế đang đi họp, căn phòng nồng nặc mùi cồn và thuốc sát trùng hoàn toàn trống vắng.

Rầm! Anh đẩy cô ngã xuống chiếc giường bệnh được ngăn cách bởi tấm rèm trắng muốt. Lục Hàn tháo kính, ném mạnh xuống bàn, đôi mắt anh đỏ ngầu vì sự tức giận kìm nén suốt cả ngày.

"Tôi đã nói gì về việc tiếp xúc với nam sinh khác?" – Anh áp sát, hai tay chống hai bên vai cô, giam cầm cô trong khoảng không gian nhỏ hẹp.

"Tôi... tôi không có... là cậu ấy tự tìm đến..." – Tô Diệp lí nhí, hơi thở trở nên dồn dập khi thấy Lục Hàn đang tháo chiếc cà vạt của chính mình ra.

"Cậu không có? Nhưng ánh mắt của cậu khi nhìn hắn ta... khiến tôi cảm thấy rất không thoải mái." – Lục Hàn dùng chiếc cà vạt dài, bất ngờ quấn chặt hai cổ tay của cô rồi buộc vào thanh sắt đầu giường.

Tô Diệp hốt hoảng: "Lục Hàn! Anh làm gì vậy? Thả tôi ra!"

"Trừng phạt." – Anh gằn giọng.

Anh thô bạo xé toạc miếng băng cá nhân trên cổ cô, nhìn chằm chằm vào vết cắn đã bắt đầu nhạt màu. Như để "ghi đè" lên sự tồn tại của kẻ khác trong tâm trí cô, anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến vào hõm cổ, sau đó di chuyển lên vành tai, dùng răng day nhẹ khiến Tô Diệp run lên bần bật.

Bàn tay anh không dừng lại, nó lướt qua những đường cong mềm mại của cô dưới lớp đồng phục, đi đến đâu như để lại dấu lửa đến đó. Sự chiếm hữu của Lục Hàn lúc này không còn là sự trêu đùa, mà là một cơn bão điên cuồng muốn nuốt chửng lấy cô.

"Nhớ kỹ, Tô Diệp. Ngay cả một sợi tóc của cậu cũng thuộc về tôi. Đừng để bất kỳ kẻ nào khác có ý định chạm vào, nếu không... tôi không dám chắc mình sẽ làm gì hắn ta đâu."

Nụ hôn nồng cháy đầy vị ghen tuông kéo dài cho đến khi Tô Diệp hoàn toàn lả đi trong vòng tay anh. Giữa căn phòng y tế tĩnh mịch, chỉ còn tiếng vải cọ xát và tiếng rên rỉ yếu ớt của cô gái nhỏ bị con sói giam cầm trong mật ngọt của sự chiếm hữu.