MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 7

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 7

789 từ · ~4 phút đọc

Tiết tự học buổi chiều, thư viện trường trung học Thanh Xuân chìm trong sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt và tiếng ngòi bút chạy trên trang vở. Tô Diệp chọn một góc khuất nhất phía sau những kệ sách lịch sử dày cộm, hy vọng sự đông đúc của các học sinh khác sẽ là tấm lá chắn bảo vệ cô khỏi ánh mắt của Lục Hàn.

Nhưng cô đã lầm.

Chỉ mười phút sau khi cô ngồi xuống, chiếc ghế đối diện bị kéo ra. Lục Hàn thản nhiên ngồi xuống, trên tay cầm một cuốn sách dày. Anh vẫn đeo kính, dáng vẻ tri thức và điềm tĩnh đến mức không ai có thể nghi ngờ. Nhưng ngay khi vừa ngồi xuống, đôi chân dài của anh đã luồn dưới gầm bàn, cố tình cọ xát vào bắp chân của Tô Diệp.

Tô Diệp giật mình, suýt chút nữa đã đánh rơi cây bút. Cô ngẩng đầu nhìn anh, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm sau lớp kính đang nhìn mình đầy ẩn ý. Anh không nói một lời, môi mỏng hơi nhếch lên như đang thưởng thức sự bối rối của cô.

"Ưm..." – Tô Diệp khẽ rên rỉ khi bàn tay của Lục Hàn không biết từ lúc nào đã rời khỏi mặt bàn, luồn qua khoảng trống dưới gầm bàn và đặt lên đầu gối cô.

Bàn tay anh nóng rực, thong thả trượt dần lên phía trên dọc theo đùi cô dưới lớp váy xếp ly đồng phục. Tô Diệp run rẩy, cô cố gắng khép chặt đôi chân lại nhưng sức lực của anh quá lớn. Anh dùng những ngón tay thon dài mơn trớn làn da nhạy cảm ở đùi trong, khiến một luồng điện tê dại chạy thẳng lên đại não cô.

Bên cạnh họ, chỉ cách một kệ sách, là nhóm học sinh đang ôn thi, tiếng bàn luận khe khẽ vang lên khiến dây thần kinh của Tô Diệp căng như dây đàn. Nếu cô phát ra bất kỳ âm thanh nào lớn, mọi người sẽ đổ dồn ánh mắt về đây.

Lục Hàn dường như rất tận hưởng sự lo sợ này của cô. Anh cúi đầu giả vờ đọc sách, nhưng bàn tay dưới gầm bàn lại càng táo bạo hơn. Ngón tay anh thâm nhập vào vùng nhạy cảm nhất, bắt đầu những chuyển động đầy ma lực khiến hơi thở của Tô Diệp trở nên dồn dập và đứt quãng.

"Lục... Lục Hàn... đừng... có người..." – Cô thì thầm, giọng nói nhuốm màu cầu xin, đôi mắt phủ một tầng nước mờ mịt.

Lục Hàn hơi ngẩng đầu, anh dùng tay kia lật một trang sách, giọng nói trầm thấp vang lên, chỉ đủ cho hai người nghe: "Càng có người, chẳng phải cậu càng thấy kích thích sao? Bạn học Tô, cơ thể cậu đang run lên vì tôi đấy."

Bàn tay anh đột ngột tăng tốc độ, những đụng chạm điêu luyện khiến Tô Diệp phải cắn chặt môi đến mức bật máu để ngăn tiếng kêu không thoát ra ngoài. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão, hoàn toàn bị nhấn chìm bởi sự dẫn dắt của anh.

Phía trên mặt bàn, Lục Hàn vẫn giữ vẻ mặt bình thản của một vị Hội trưởng gương mẫu. Nhưng phía dưới gầm bàn, là một cuộc xâm chiếm đầy hoang dại và chiếm hữu.

Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi có một học sinh đi ngang qua kệ sách của họ để tìm tài liệu. Tô Diệp nín thở, cơ thể cứng đờ trong vòng vây của Lục Hàn. Chính lúc ấy, anh đột ngột dùng lực mạnh hơn, đưa cô chạm đến đỉnh điểm của sự sung sướng hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng.

Khi người học sinh kia đi xa, Lục Hàn mới từ từ thu tay về. Anh lấy một chiếc khăn tay trắng tinh từ túi quần, chậm rãi lau đi dấu vết ẩm ướt trên đầu ngón tay, rồi nhìn cô với ánh mắt đục ngầu vì ham muốn chưa được thỏa mãn hoàn toàn.

"Đây mới chỉ là sự khởi đầu cho buổi chiều hôm nay thôi."

Lục Hàn đứng dậy, thu dọn sách vở, trước khi đi còn không quên để lại một mẩu giấy nhỏ trên bàn của cô: "Phòng nhạc tầng 5 sau 10 phút nữa. Nếu không thấy cậu, tôi sẽ không đảm bảo bí mật ở sân thượng đâu."

Tô Diệp ngồi thẫn thờ trên ghế, trái tim vẫn đập liên hồi trong lồng ngực. Cô biết, mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy không lối thoát mà con sói mang tên Lục Hàn đã giăng sẵn.