Mười phút trôi qua đối với Tô Diệp dài tựa như một thế kỷ. Đôi chân cô vẫn còn bủn rủn từ những đụng chạm dưới gầm bàn thư viện, nhưng lý trí lại không cho phép cô làm trái lời Lục Hàn. Cô bước lên tầng 5 của dãy nhà chuyên dụng, nơi đặt các phòng năng khiếu. Giờ này, khu vực này vắng lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên những âm thanh u linh.
Cạch.
Cánh cửa phòng nhạc số 3 mở ra rồi đóng sầm lại ngay khi Tô Diệp vừa bước vào. Một vòng tay rắn chắc từ phía sau ôm lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lồng ngực nóng hổi. Mùi bạc hà thanh mát quen thuộc trộn lẫn với mùi gỗ cũ của những nhạc cụ bủa vây lấy tâm trí cô.
"Cậu đến đúng giờ lắm." – Giọng Lục Hàn khàn đặc, phả vào vành tai khiến cô rùng mình.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh hoàng hôn đỏ quạch lọt qua khe rèm nhung tím, phủ lên căn phòng một màu sắc đầy mị hoặc. Ở giữa phòng là một chiếc đại dương cầm (Grand Piano) màu đen bóng loáng.
Lục Hàn không để cô kịp lên tiếng, anh xoay người cô lại, nhấc bổng cô lên và đặt ngồi lên nắp chiếc đàn piano. Bề mặt gỗ lạnh lẽo tiếp xúc với làn da dưới lớp váy ngắn khiến Tô Diệp khẽ thốt lên một tiếng nhỏ.
"Lục Hàn... dừng lại đi, tôi thực sự rất sợ..." – Hai tay cô chống lên vai anh, cố gắng đẩy ra nhưng lại vô tình chạm vào những múi cơ đang căng cứng vì hưng phấn của anh.
Lục Hàn tháo bỏ chiếc kính gọng bạc, ném sang một bên. Đôi mắt anh lúc này không còn chút gì gọi là "thiên thần", nó đục ngầu, tràn đầy dục vọng và sự chiếm hữu điên cuồng. Anh tách hai chân cô ra, đứng chen vào giữa, đôi tay thô ráp luồn vào sau gáy cô, ép cô phải đón nhận một nụ hôn nồng cháy.
Nụ hôn này khác hẳn những lần trước. Nó không còn là sự trêu đùa hay trừng phạt, mà là một sự khao khát mãnh liệt. Lưỡi anh càn quét, hút sạch dưỡng khí của cô, bàn tay anh bắt đầu thiếu kiên nhẫn mà vò nát lớp áo đồng phục trắng tinh khôi.
Xoạt...
Tiếng nút áo bật mở vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Lục Hàn đẩy chiếc áo sơ mi sang hai bên vai, để lộ bờ vai gầy mỏng manh và chiếc áo lót ren trắng che chắn hờ hững. Dưới ánh sáng mờ ảo, làn da của Tô Diệp như phát sáng, đẹp đến mức khiến hơi thở của Lục Hàn nghẹn lại.
"Đẹp quá..." – Anh thì thầm, nụ hôn dời xuống vùng cổ, nhấm nháp lại vết cắn cũ rồi di chuyển dần xuống xương quai xanh.
Bàn tay anh luồn xuống phía dưới, nâng niu đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của cô. Tô Diệp vô thức ngửa cổ ra sau, miệng nhỏ phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn. Âm thanh ấy như liều thuốc kích thích khiến Lục Hàn mất đi lý trí cuối cùng.
Anh bất ngờ dùng một tay ấn mạnh lên phím đàn piano.
Tùng! Âm thanh trầm đục của tiếng đàn vang lên, rung động từ dây đàn truyền qua nắp gỗ, chạy dọc vào cơ thể Tô Diệp khiến cô run bắn người. Giữa tiếng vang ấy, Lục Hàn thâm nhập sâu hơn vào cơ thể cô. Sự đau đớn thoáng qua hòa quyện cùng cảm giác lấp đầy mãnh liệt khiến nước mắt cô trào ra.
"Nhìn tôi, Tô Diệp!" – Lục Hàn gầm nhẹ, bàn tay ép cô phải nhìn thẳng vào mắt anh. "Nói cho tôi biết, cậu là của ai?"
"Là... là của anh... ưm... Lục Hàn..." – Cô nức nở, đôi tay bấu chặt vào lưng áo anh, để lại những vết cào dài.
Lục Hàn như phát điên trước lời thừa nhận đó. Anh bắt đầu những nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ như muốn khảm sâu cô vào xương tủy mình. Chiếc đàn piano rung lên theo từng chuyển động của hai cơ thể, tạo ra những âm thanh hỗn loạn nhưng đầy tình tứ.
Trong phòng nhạc cách âm hoàn hảo, mọi rào cản về đạo đức, về thân phận Hội trưởng hay nữ sinh ngoan hiền đều bị xóa bỏ. Chỉ còn lại hai linh hồn đang quấn lấy nhau, thiêu đốt tuổi trẻ trong một ngọn lửa dục vọng không thể dập tắt.
Hoàng hôn tắt hẳn, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng piano thỉnh thoảng vang lên những nốt nhạc đứt quãng, minh chứng cho một buổi chiều đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mật ngọt của tuổi thanh xuân.