Ánh nắng sớm mai len lỏi qua ô cửa sổ lớp học, nhưng đối với Tô Diệp, thế giới dường như đã thay đổi hoàn toàn sau buổi chiều hôm qua. Từng thớ thịt trên cơ thể cô vẫn còn cảm giác rã rời, và mỗi khi cử động, lớp vải đồng phục lại cọ xát vào những dấu vết đỏ sẫm mà Lục Hàn để lại, khiến cô không khỏi đỏ mặt.
Suốt ba tiết học đầu, Lục Hàn không xuất hiện. Cho đến giờ giải lao, một nữ sinh khóa dưới rụt rè bước đến bàn cô: "Chị Tô Diệp, Hội trưởng bảo chị lên phòng lưu trữ hồ sơ ở tầng 2 để giúp anh ấy phân loại tài liệu ạ."
Tô Diệp siết chặt gấu váy. Cô biết, "phân loại tài liệu" chỉ là cái cớ.
Căn phòng lưu trữ nằm sâu trong góc hành lang, vốn ít người qua lại vì bụi bặm và tối tăm. Khi cô vừa bước vào, mùi giấy cũ quyện với hương bạc hà quen thuộc ập đến. Lục Hàn đang đứng tựa lưng vào giá sách gỗ cao vút, tay cầm một tập hồ sơ, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào cửa.
Chạch.
Anh thản nhiên khóa trái cửa ngay khi cô vừa đứng vững.
"Đến đây." – Giọng anh hôm nay không còn sự gắt gỏng của cơn ghen, mà mang một tông trầm khàn, nồng nàn đến lạ.
Tô Diệp bước lại gần, chưa kịp nói lời nào đã bị anh kéo mạnh vào lòng. Lục Hàn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như một kẻ nghiện đang tìm lại liều thuốc của mình. Bàn tay anh không tự chủ được mà luồn vào dưới lớp tóc gáy, mơn trớn vùng da nhạy cảm.
"Hôm qua... anh làm em đau sao?" – Anh thì thầm, xưng hô đã bắt đầu thay đổi, không còn là "tôi - cậu" xa cách.
Tô Diệp cúi đầu, hai tay bấu vào vạt áo sơ mi trắng của anh, lí nhí: "Một chút... nhưng không sao."
Lục Hàn khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi mang chút hơi ấm. Anh xoay người cô lại, bắt cô ngồi lên bàn làm việc đầy bụi bặm, rồi bất ngờ quỳ một chân xuống giữa hai chân cô. Hành động này của vị Hội trưởng cao ngạo khiến Tô Diệp bàng hoàng. Anh thong thả tháo chiếc cà vạt của mình, nhưng không phải để trói cô, mà là để lau đi một vết bẩn nhỏ trên giày của cô.
"Tô Diệp, nhìn anh này."
Khi cô ngước mắt lên, Lục Hàn đã cởi bỏ hai cúc áo sơ mi trên cùng, kéo cổ áo lệch sang một bên. Trên bờ vai rộng và săn chắc của anh, có những vết sẹo mờ chạy dài, trông giống như dấu vết của một cuộc kỷ luật khắc nghiệt từ gia đình.
"Đây là cái giá của sự hoàn hảo mà mọi người vẫn thấy." – Ánh mắt Lục Hàn trùng xuống, chất chứa sự cô độc. "Anh ghét cái trường này, ghét gia đình anh, và ghét cả bản thân mình... cho đến khi anh gặp em trên sân thượng ngày hôm đó."
Tô Diệp run rẩy đưa tay chạm vào những vết sẹo ấy. Cô nhận ra, đằng sau lớp mặt nạ "sói" chiếm hữu kia là một linh hồn bị thương tổn đến rỉ máu. Sự đồng cảm trào dâng, cô không còn sợ hãi anh nữa, mà là xót xa.
Lục Hàn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt một nụ hôn nồng cháy vào lòng bàn tay. Ham muốn lại một lần nữa bùng lên trong đôi mắt đen thẫm. Anh đẩy cô nằm xuống đống tài liệu cũ trên bàn, môi anh thong thả gặm nhấm từng tấc da thịt trên cổ cô, như muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào linh hồn cô.
"Em là của anh... chỉ duy nhất mình em thấy được bộ dạng này của anh."
Trong căn phòng lưu trữ khóa trái, giữa những chồng giấy tờ bụi bặm, sự thân mật lại một lần nữa bùng cháy. Nhưng lần này, nó không còn là sự cưỡng ép hay trừng phạt, mà là sự hòa quyện của hai trái tim cô đơn đang nương tựa vào nhau. Lục Hàn dịu dàng hơn, anh nâng niu cô như một báu vật, nhưng sự chiếm hữu trong từng hơi thở, từng nhịp đập vẫn mãnh liệt như muốn nuốt chửng lấy cô vào bóng tối của riêng anh.