MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 10

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 10

717 từ · ~4 phút đọc

Sau khoảnh khắc yếu lòng ở phòng lưu trữ, mối quan hệ giữa Lục Hàn và Tô Diệp đã không còn đơn thuần là kẻ săn mồi và con mồi. Có một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt đang thắt lại. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.

Buổi chiều hôm đó, khi Tô Diệp quay lại lớp học để lấy cuốn sổ ký họa để quên, cô chết lặng khi thấy ngăn bàn mình trống rỗng. Thay vào đó là một phong bì màu đen tuyền, bên trên không đề tên người gửi.

Tay run rẩy mở phong bì, một vài tấm ảnh rơi ra. Đó là ảnh chụp mờ ảo từ phía xa, ghi lại cảnh Lục Hàn áp sát cô vào tường ở hành lang, và cả cảnh cô bước ra từ phòng nhạc với mái tóc rối bời. Kèm theo đó là dòng chữ cắt từ báo: "Thiên thần và ác quỷ không nên ở cùng một chỗ. Rời xa anh ta, hoặc cả hai cùng hủy diệt."

"Cái gì thế này...?" – Tô Diệp cảm thấy chân tay lạnh ngắt. Sự sợ hãi tột độ khiến cô không đứng vững, phải vịnh vào mép bàn để khỏi ngã.

"Diệp?"

Giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau lưng. Lục Hàn bước vào lớp, gương mặt anh thoáng chút mệt mỏi sau cuộc họp hội đồng, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng tái nhợt của cô, anh lập tức biến sắc. Anh giật lấy những tấm hình trên tay cô. Đôi mắt sau lớp kính co rút lại, một tia sát khí lạnh lẽo lướt qua.

"Ai gửi?" – Anh gằn giọng, bàn tay siết chặt đến mức những tấm ảnh nhăn nhúm lại.

"Em... em không biết. Nó ở trong ngăn bàn..."

Lục Hàn không nói một lời, anh kéo mạnh cô vào lòng, cái ôm chặt đến mức khiến cô thấy đau. Anh đưa cô lên sân thượng – nơi mọi chuyện bắt đầu. Gió chiều thổi lồng lộng, hất tung mái tóc và áo đồng phục của cả hai. Lục Hàn tháo kính, thảy nó sang một bên, anh ngồi xuống sàn xi măng, kéo cô ngồi vào giữa hai chân mình, bao bọc cô hoàn toàn trong vòng tay.

"Đừng sợ." – Anh thì thầm, nụ hôn nồng mùi bạc hà đặt lên đỉnh đầu cô. "Không ai có thể chạm vào em khi anh còn ở đây."

Để xoa dịu sự hoảng loạn của cô, Lục Hàn bắt đầu cởi bỏ áo sơ mi của mình. Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, những vết sẹo dài trên lưng anh hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết. Có vết đã cũ, có vết vẫn còn hơi hồng.

"Mỗi lần anh không đạt điểm tuyệt đối, hoặc không làm theo ý bố, ông ấy sẽ dùng thắt lưng da để 'nhắc nhở' anh." – Giọng anh bình thản đến đau lòng. "Thế giới của anh vốn chỉ có bóng tối và những cơn đau. Em là thứ duy nhất có màu sắc mà anh tìm thấy. Vì vậy, dù là ai... anh cũng sẽ không để họ cướp em đi."

Lục Hàn xoay người cô lại, ép cô nhìn vào đôi mắt đang bùng lên ngọn lửa chiếm hữu cực hạn. Anh cúi xuống, nụ hôn lần này không còn sự dịu dàng của lúc sáng, mà mang theo sự bảo vệ điên cuồng. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô cho đến khi nếm được vị máu tanh nồng, như một lời thề độc.

Bàn tay anh thô bạo hơn, luồn qua lớp áo, chạm vào làn da đang run rẩy của cô giữa không gian lộng gió. Sự tiếp xúc cơ thể lúc này không chỉ là ham muốn, mà là cách anh khẳng định: "Em là của anh, sự sống của anh." Giữa tiếng gió rít và bóng tối đang dần bao trùm, Tô Diệp ôm chặt lấy bờ vai đầy sẹo của Lục Hàn. Cô biết, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu, và kẻ đứng sau những bức ảnh kia chắc chắn sẽ không dừng lại. Nhưng nhìn vào sự điên rồ trong ánh mắt người đàn ông trước mặt, cô hiểu rằng, anh sẵn sàng đốt cháy cả thế giới này để giữ cô lại bên mình.