Mưa đầu hạ trút xuống xối xả, xóa nhòa những dãy nhà cao tầng của thành phố. Thay vì đưa Tô Diệp ra bến xe buýt như mọi khi, Lục Hàn nắm chặt tay cô dẫn thẳng xuống hầm gửi xe.
"Hôm nay em sẽ về nhà anh học thêm. Đừng cãi, ở trường không còn an toàn nữa."
Giọng nói của anh đanh lại, không cho phép sự từ chối. Tô Diệp im lặng ngồi trên ghế phụ, chiếc xe lao đi trong màn mưa trắng xóa. Khi cánh cửa căn hộ ở tầng 22 khép lại, sự ồn ào của phố thị hoàn toàn bị dập tắt, chỉ còn lại tiếng điều hòa chạy rì rào và nhịp tim đập dồn dập của cô gái nhỏ.
Căn hộ của Lục Hàn mang đậm phong cách tối giản với hai tông màu đen - trắng, lạnh lẽo và ngăn nắp đến mức cực đoan.
"Em vào tắm đi, áo mưa thấm vào người sẽ lạnh đấy. Lấy áo sơ mi của anh mà mặc tạm."
Lục Hàn đưa cho cô một chiếc sơ mi đen bằng lụa, rồi thản nhiên tháo cà vạt, bắt đầu chuẩn bị trà nóng. Khi Tô Diệp bước ra từ phòng tắm, hơi nước nóng làm đôi má cô ửng hồng. Chiếc sơ mi của anh quá rộng, vạt áo dài quá đùi, che đi chiếc quần ngắn bên trong, để lộ đôi chân trắng ngần và thon dài. Mùi xà phòng quyện với mùi nam tính đặc trưng trên áo anh khiến cô cảm thấy mình như đang bị anh bao vây hoàn toàn.
Lục Hàn đang ngồi ở bàn làm việc, ánh đèn vàng hắt xuống khiến sườn mặt anh trông sắc sảo như tạc tượng. Khi thấy cô, hơi thở của anh bỗng chốc khựng lại. Đôi mắt sau lớp kính đục ngầu, anh chậm rãi đặt tách trà xuống.
"Lại đây, giảng cho anh bài toán này."
Tô Diệp rụt rè tiến lại, cúi người nhìn vào trang sách. Nhưng cô chưa kịp đọc lấy một chữ thì vòng tay rắn chắc của Lục Hàn đã siết chặt lấy eo cô, kéo cô ngồi gọn lên đùi anh.
"Anh... chúng ta phải học mà..." – Cô lý nhí, hai tay bấu vào vai áo anh.
"Anh đang học đây. Học cách để em không bao giờ rời khỏi tầm mắt của anh nữa."
Lục Hàn vùi mặt vào hõm cổ vẫn còn vương hơi nước của cô, hít một hơi thật sâu. Bàn tay anh không tự chủ được mà luồn vào dưới vạt áo sơ mi lụa mềm mại, mơn trớn dọc theo sống lưng run rẩy của Tô Diệp. Cảm giác da thịt trực tiếp chạm nhau không qua lớp đồng phục dày cộp khiến cả hai đều rùng mình.
Anh xoay ghế lại, ép cô vào giữa ngực mình và cạnh bàn gỗ. Lục Hàn tháo kính, ném sang một bên, rồi chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng mùi trà gừng. Nụ hôn lần này mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối của một vị chủ nhân đối với báu vật của mình.
"Ở đây chỉ có hai chúng ta. Không có Hội học sinh, không có kẻ giấu mặt, cũng không có gia đình anh." – Anh thì thầm giữa những nụ hôn vụn vỡ. "Chỉ có anh và em."
Bàn tay Lục Hàn dần di chuyển xuống dưới, những ngón tay thon dài khéo léo trêu đùa trên làn da nhạy cảm. Tô Diệp ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ khuôn miệng nhỏ xinh. Trong không gian riêng tư tuyệt đối này, Lục Hàn không còn cần phải kìm nén. Anh bế bổng cô lên, tiến về phía chiếc giường lớn màu xám tro ở góc phòng.
Giữa cơn mưa tầm tã ngoài cửa sổ, bên trong căn hộ lại là một ngọn lửa tình rực cháy. Lục Hàn nồng nhiệt và cuồng dã hơn bao giờ hết, anh muốn dùng sự thân mật này để xóa tan nỗi sợ hãi trong lòng cô, và cũng để khảm sâu cái tên của mình vào từng tế bào của cô gái nhỏ. Đêm nay, buổi "học thêm" này sẽ kéo dài hơn bất cứ tiết học nào mà họ từng trải qua.