MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 12

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 12

703 từ · ~4 phút đọc

Tiếng mưa tầm tã ngoài cửa sổ từ đêm qua đã chuyển thành những hạt mưa bụi li ti bám trên mặt kính của căn hộ tầng 22. Tô Diệp thức dậy khi ánh sáng mờ ảo của buổi sớm len lỏi qua khe rèm. Cảm giác đầu tiên của cô là sự rã rời khắp cơ thể, và một vòng tay rắn chắc đang siết chặt lấy eo mình từ phía sau.

Lục Hàn vẫn còn đang ngủ, hơi thở đều đặn của anh phả vào gáy cô. Không có lớp kính gọng bạc che chắn, gương mặt anh lúc ngủ trông hiền lành hơn hẳn, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt lấy cô như sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút, cô sẽ biến mất.

Tô Diệp khẽ cựa quậy, định ngồi dậy nhưng ngay lập tức bị một sức mạnh kéo ngược lại. Lục Hàn mở mắt, đôi mắt đen thẫm không chút vẻ ngái ngủ, anh vùi đầu vào mái tóc rối của cô, hít lấy mùi hương còn sót lại của đêm qua.

"Định đi đâu?" – Giọng anh khàn đặc, mang theo chút quyến rũ chết người của buổi sáng.

"Anh... sáng nay có tiết kiểm tra toán. Em phải về chuẩn bị..."

Lục Hàn không trả lời, anh chỉ lật người, ép cô nằm dưới thân mình. Chiếc áo sơ mi đen của anh trên người cô giờ đây nhăn nhúm, để lộ những dấu vết hồng nhạt rải rác trên xương quai xanh và vùng cổ trắng ngần. Ánh mắt Lục Hàn tối lại, anh cúi xuống, hôn nhẹ lên từng vết tích mà chính mình đã tạo ra.

"Em không đi đâu cả. Anh đã xin nghỉ cho em rồi."

"Anh xin nghỉ? Anh lấy lý do gì chứ?" – Tô Diệp hốt hoảng.

"Lý do là em bị sốt. Mà nhìn xem..." – Anh áp bàn tay nóng hổi lên gò má đang đỏ bừng của cô. "Em cũng đang nóng lắm đây."

Nụ hôn của buổi sáng mang theo vị ngọt ngào của sự nuông chiều nhưng cũng đầy khao khát. Lục Hàn không vội vàng như đêm qua, anh thong thả khám phá từng đường cong trên cơ thể cô, khiến Tô Diệp một lần nữa chìm đắm trong cảm giác tê dại.

Dưới lớp chăn mỏng, sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến hơi nóng bắt đầu lan tỏa. Bàn tay Lục Hàn luồn xuống dưới vạt áo, chậm rãi mơn trớn dọc sống lưng rồi dừng lại ở vùng thắt lưng thon gọn. Những nụ hôn vụn vỡ rơi trên vai, trên môi, rồi dừng lại ở hõm cổ – nơi anh lại một lần nữa dùng răng day nhẹ, để lại một dấu ấn mới chồng lên dấu cũ.

"Ưm... Lục Hàn... đừng mà..." – Tô Diệp thầm thì, nhưng đôi tay lại vô thức ôm chặt lấy cổ anh, đón nhận sự xâm chiếm của người đàn ông này.

Trận "mưa" bên trong căn phòng này còn nồng cháy hơn cả cơn bão ngoài kia. Sau những giây phút thăng hoa, Lục Hàn bế cô vào phòng tắm. Anh tự tay gội đầu, sấy tóc cho cô bằng một sự dịu dàng hiếm thấy. Nhưng ngay cả khi đang sấy tóc, ánh mắt anh vẫn dõi theo cô qua gương, một sự giám sát không rời nửa bước.

Khi Tô Diệp mặc lại bộ đồng phục đã được anh giặt sạch và sấy khô, cô nhìn mình trong gương. Vẻ ngoài vẫn là nữ sinh ngoan hiền, nhưng sâu trong đôi mắt đã mang theo sự trầm luân không thể xóa bỏ.

Lục Hàn tiến lại gần từ phía sau, giúp cô cài lại cúc áo cao nhất, che đi mọi dấu vết nồng cháy của đêm qua. Anh khẽ hôn vào tai cô, thì thầm:

"Chiều nay anh sẽ đón em. Đừng để anh thấy em đi cùng ai khác, rõ chưa?"

Tô Diệp gật đầu, trái tim cô thắt lại. Cô nhận ra mình không chỉ bị anh chiếm hữu về thể xác, mà ngay cả hơi thở, suy nghĩ của cô cũng đã bắt đầu mang tên Lục Hàn. Cơn mưa mùa hạ có thể tạnh, nhưng sự ràng buộc này có lẽ sẽ kéo dài mãi mãi.