MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 13

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 13

817 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe đen bóng của Lục Hàn dừng lại cách cổng trường một đoạn ngắn. Tô Diệp bước xuống xe, cảm giác như những bước chân của mình nặng trịch. Cô đã cố tình mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài đồng phục dù trời không hề lạnh, chỉ để che đi cảm giác bất an đang bủa vây.

"Chiều nay, đợi anh ở chỗ cũ." – Lục Hàn hạ kính xe, ánh mắt anh nhìn cô không hề che giấu sự chiếm hữu, nhưng khi thấy sự lo lắng hiện rõ trên mặt cô, anh khẽ cau mày. "Đừng sợ, có anh ở đây."

Tô Diệp gật đầu rồi nhanh chóng bước vào trường. Nhưng ngay khi cô vừa vào đến lớp, bầu không khí đã trở nên kỳ quặc. Những người bạn vốn hay cười đùa bỗng im bặt, ánh mắt họ đổ dồn về phía cô, chứa đựng sự tò mò pha lẫn khinh miệt.

Trên bàn học của cô, cuốn sổ ký họa vốn đã mất tích nay xuất hiện trở lại. Nhưng nó không còn nguyên vẹn. Từng trang vẽ tâm huyết của cô bị xé nát, bôi bẩn bởi mực đen. Giữa đống đổ nát đó là một tờ giấy nhắn mới với nét chữ in hoa thô bạo:

"Hội trưởng có biết trợ lý của mình vốn là một con điếm rẻ tiền không? Đêm qua vui chứ?"

Tô Diệp cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Tai cô ù đi, tiếng xì xào xung quanh bắt đầu vang lên rõ hơn.

"Nghe nói hôm qua nó đi với đại gia nào đó..." "Nhìn nó hiền lành thế mà không ngờ..."

Cô không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Tô Diệp vớ lấy cặp sách, chạy vụt ra khỏi lớp. Cô không muốn gặp Lục Hàn, cô không muốn kéo anh vào vũng bùn này. Sự dũng cảm ít ỏi mà anh trao cho cô đã hoàn toàn tan biến trước sự tàn nhẫn của đám đông.

Cô chạy đến lối sau của nhà thi đấu, định leo qua bức tường thấp để trốn khỏi ngôi trường đang bóp nghẹt hơi thở mình. Nhưng khi cô vừa đặt chân lên mỏm đá, một bàn tay sắt đá đã nắm chặt lấy cổ chân cô, kéo mạnh xuống.

"Á!"

Tô Diệp ngã vào một lồng ngực vững chãi. Mùi bạc hà quen thuộc ập đến, nhưng lần này nó không mang lại sự an tâm, mà là một cảm giác tội lỗi bùng nổ.

Lục Hàn đứng đó, gương mặt anh âm trầm như bầu trời trước cơn bão. Anh đã bỏ dở buổi họp hội đồng để đi tìm cô ngay khi nghe tin có chuyện ở lớp 11A2.

"Em định đi đâu?" – Giọng anh trầm thấp, chứa đựng sự giận dữ tột độ.

"Buông em ra! Em không muốn ở đây nữa! Họ biết hết rồi... họ sẽ hủy hoại anh mất!" – Tô Diệp nức nở, cô vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay anh.

Lục Hàn không nói một lời, anh thô bạo vác cô lên vai, phớt lờ sự phản kháng yếu ớt của cô. Anh đưa cô thẳng vào phòng kho của nhà thi đấu — nơi vắng lặng và tối tăm nhất.

Rầm! Cánh cửa gỗ bị anh đá đóng sầm lại.

Anh ép cô vào bức tường gạch lạnh lẽo, hai tay giữ chặt lấy vai cô. Lục Hàn tháo kính, đôi mắt anh đỏ ngầu, không phải vì khóc mà vì sự điên cuồng đang trỗi dậy.

"Nhìn anh này!" – Anh gầm nhẹ. "Hủy hoại anh? Không một ai có quyền đó ngoại trừ em. Em nghĩ chạy trốn là xong sao?"

Lục Hàn cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi đang run rẩy của cô. Nụ hôn lần này mang theo vị mặn của nước mắt và sự thô bạo của một con thú đang bị thương. Anh thô bạo kéo khóa áo khoác của cô xuống, để lộ vùng cổ với những dấu vết nồng cháy của đêm qua vẫn còn chưa kịp nhạt màu.

"Kẻ nào làm em khóc, anh sẽ khiến chúng phải trả giá gấp trăm lần. Nhưng nếu em còn nghĩ đến việc bỏ trốn..." – Anh cắn mạnh vào vành tai cô, giọng nói khàn đặc đầy đe dọa. "Anh sẽ giam em lại trong căn hộ đó, cho đến khi em không còn sức để bước xuống giường nữa, em có tin không?"

Sự chiếm hữu của Lục Hàn lúc này đã vượt xa khỏi tình yêu thông thường. Đó là một loại ám ảnh cực đoan. Tô Diệp run rẩy bấu chặt lấy vai anh, nhận ra rằng dù cô có chạy đến đâu, cô cũng không bao giờ thoát khỏi bóng hình của người đàn ông này. Con sói đã bắt được con mồi, và nó sẽ không bao giờ buông tay, dù cho cả thế giới này có sụp đổ.