MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Của Hội TrưởngChương 14

Cạm Bẫy Của Hội Trưởng

Chương 14

746 từ · ~4 phút đọc

Tiếng khóc nấc nghẹn của Tô Diệp trong phòng kho nhà thi đấu dường như là mồi lửa thiêu đốt chút lý trí cuối cùng của Lục Hàn. Anh nhìn cuốn sổ ký họa bị xé nát mà cô vẫn nắm chặt trong tay, đôi mắt đen thẫm sau lớp kính lóe lên sự tàn độc.

"Đợi ở đây. Không có lệnh của anh, không được bước ra ngoài một bước."

Lục Hàn cài lại cúc áo chỉnh tề, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến người ta rùng mình. Anh không đi tìm giáo viên, anh đi tìm "công lý" theo cách của riêng mình.

Mười lăm phút sau, tại văn phòng Hội học sinh.

Ba nữ sinh cầm đầu nhóm bắt nạt Tô Diệp đang đứng run rẩy trước bàn làm việc của Lục Hàn. Trên bàn là những bức ảnh tống tiền và bằng chứng trích xuất từ camera hành lang mà anh đã âm thầm thu thập. Lục Hàn không quát tháo, anh chỉ ngồi đó, thong thả dùng bật lửa đốt cháy từng bức hình, ánh lửa bập bùng phản chiếu lên gương mặt vô cảm.

"Gia đình các cậu đang nỗ lực để có suất học bổng du học, đúng chứ?" – Giọng anh trầm thấp nhưng sắc như dao. "Chỉ cần một dòng nhận xét về 'đạo đức kém' và 'bạo lực học đường' từ tay tôi, tương lai của các cậu... sẽ kết thúc tại đây."

Tiếng van xin vang lên thảm thiết, nhưng Lục Hàn chỉ lạnh lùng chỉ tay ra cửa: "Tự mình lên bảng tin trường thừa nhận mọi chuyện, hoặc biến khỏi đây trước khi tôi mất kiên nhẫn."

Sau khi giải quyết xong "rác rưởi", Lục Hàn quay lại tìm Tô Diệp. Anh không đưa cô về lớp mà bế thốc cô lên phòng y tế, khóa trái cửa lại.

Tô Diệp lúc này đã mệt lử, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Lục Hàn đặt cô xuống giường bệnh, kéo tấm rèm trắng lại, tạo ra một thế giới tách biệt hoàn toàn. Anh bắt đầu tháo giày, tháo tất cho cô một cách tỉ mỉ, rồi bất ngờ ép sát, giam cô giữa cánh tay mình và lớp nệm trắng tinh.

"Nhìn anh này, Diệp." – Giọng anh khàn đặc, đầy sự thống trị. "Bọn chúng đã bị dọn dẹp. Từ giờ, không ai dám nhìn em bằng ánh mắt đó nữa."

Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi mắt, lên sống mũi, rồi dừng lại ở bờ môi vẫn còn đang run rẩy. Nụ hôn này không có sự dịu dàng, nó mang theo hương vị của quyền lực và sự chiếm hữu điên cuồng. Lục Hàn thô bạo lột bỏ chiếc áo khoác của cô, bàn tay nóng hổi thâm nhập vào trong áo đồng phục, nhào nặn làn da mềm mại như muốn khảm sâu quyền sở hữu của mình vào từng tế bào của cô.

"Ưm... Lục Hàn... đây là phòng y tế... sẽ có người..." – Tô Diệp yếu ớt phản kháng, nhưng đôi tay cô lại vô thức quấn chặt lấy cổ anh.

"Anh đã nói rồi, ở trường này, anh là luật lệ."

Lục Hàn cắn mạnh vào bả vai trắng ngần của cô, tạo nên một dấu vết mới chồng lên những vết cũ chưa kịp tan. Anh kéo phăng chiếc cà vạt của mình ra, một lần nữa trói chặt hai tay cô lên phía trên đầu giường. Sự kích thích từ cảm giác bị khống chế hòa quyện với nỗi sợ hãi ban nãy khiến Tô Diệp đạt đến giới hạn của sự hưng phấn.

Trong căn phòng y tế nồng mùi thuốc sát trùng, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, một cuộc "hoan lạc trừng phạt" diễn ra dồn dập. Lục Hàn nồng nhiệt đến mức tàn nhẫn, anh muốn dùng sự đau đớn và khoái cảm này để ép cô ghi nhớ: Cô không bao giờ được phép chạy trốn khỏi anh.

Khi mọi thứ kết thúc, Lục Hàn ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của Tô Diệp, thì thầm vào tai cô:

"Em là của anh. Kể cả linh hồn hay thể xác này, đều phải mang tên Lục Hàn."

Tô Diệp vùi mặt vào ngực anh, khóc không thành tiếng. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào vực thẳm. Lục Hàn không chỉ là thiên thần cứu rỗi cô, mà còn là ác quỷ giam cầm cô trong lồng kính của sự yêu thương cực đoan.